XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếm Chồng Đại Gia

Kiếm Chồng Đại Gia

Tác giả: Lam Tiểu Tịch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341671

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1671 lượt.

ho tôi! – Đầu dây bên kia gần như hét lên, sau đó cúp máy.
- Chết đi! – Tiểu Tình tuýt còi, bất chấp tất cả bắt đầu điên cuồng quay đầu, phía sau tuýt còi inh ỏi.
TTT
Vì chuyện kê khai tài sản trước khi kết hôn, Hải Châu và Tiểu Tình chiến tranh lạnh với nhau. Phan Lộ Lộmỉm cười chen chân vào, Hải Châu nhân cơ hội đi quá giới hạn. Hai người phụ nữ, một người tươi cười chào đón, một người mặt nặng mày nhẹ, một người dịu dàng đáng yêu, một người suốt ngày cãi vã, một người tươi cười chào đón, một người mặt nặng mày nhẹ, một người dịu dàng đáng yêu, một người suốt ngày cãi vã. Lúc ấy, tin rằng cán cân tình cảm của phần lớn đàn ông đều chênh lệch. Hải Châu cũng vậy. Đi làm về là anh lại dính lấy Phan Lộ Lộ, mang trong lòng niềm day dứt với một người phụ nữ, làm tình với một người phụ nữkhác, cố gắng duy trì một sự cân bằng nào đó.
Tiểu Tình vẫn không hề hay biết, bướng bỉnh nghĩ: Lạnh đi, chiến đi, xem ai cúi đầu trước!
Không biết mẹ Hải Châu nghe ngóng được từ vị luật sư nào, nhà, xe ô tô, đồ điện trong nhà… Chỉ cần mua trước khi kết hôn thì sẽ thuộc về tài sản cá nhân, vẫn thuộc sở hữu cá nhân. Điều đó có nghĩa là, cho dù không làm kê khai tài sản nhưng những tài sản này vẫn thuộc về nhà họ Trương, không liên quan đến Tiểu Tình. Mẹ Hải Châu thở phào, đồng thời cảm thấy hối hận. Nếu hỏi luật sư sớm hơn thì đã xong rồi, như thếcũng không bị mang tiếng ác.
Mọi chướng ngại vật đều đã được loại bỏ nhưng hai nhân vật chính trong buổi hôn lễ, một người đêm đêm say sưa ca hát không chịu về nhà, một người không có động tĩnh gì như biến mất khỏi trần gian. Bố mẹ Hải Châu bắt đầu lo lắng, đặc biệt là Trương Kiếm Long vì đã nghe được thông tin từ chỗ Diệp Thuần, biết rằng Tiểu Tình và Hải Châu đang chiến tranh lạnh.
Mẹ Hải Châu đích thân gọi điện cho Tiểu Tình:
- Tình Nhi, sao dạo này không đến nhà ăn cơm? Buổi tối nhất định phải đến đấy.
Sau đó gọi điện cho con trai, nói như ra lệnh:
- Hôm nay cho dù trời có sập xuống thì con cũng phải về nhà ăn cơm.
Dưới sự sắp xếp của mẹ Hải Châu, cuối cũng Hải Châu và Tiểu Tình cũng bắt tay giảng hòa. Khi Tiểu Tình mỉm cười với Hải Châu, Hải Châu thấy lòng nhói một tiếng, anh cảm thấy sự việc đến nước này đã trởnên rất khó giải quyết.
Ăn cơm xong, Hải Châu đưa Tiểu Tình về nhà. Tiểu Tình khẽ nói:
- Chúng mình đến nhà mới đi! – Đây là một gợi ý, cô hi vọng có thể ở cùng Hải Châu trong buổi tối đẹp đẽnày.
Hải Châu thản nhiên nói:
- Được.
Đi đến nửa đường, đột nhiên Hải Châu nói:
- Trời ơi, anh quên chìa khoá ở nhà rồi, em có mang không? – Anh biết chùm chìa khoá vừa to vừa nặng, trừphi nói trước, nếu không Tiểu Tình không bao giờmang theo bên mình.
Quả nhiên, Tiểu Tình thất vọng nói:
- Em cũng không mang. – Vốn dĩ cô định hỏi: “Anh về lấy hay em về lấy?”
Nhưng không đợi cô lên tiếng, Hải Châu đã quay đầu xe:
- Hay là anh đưa em về nhé, ngoan, ngủ sớm đi!
3
Sau khi đưa Tiểu Tình về nhà, Hải Châu lấy điện thoại đã chuyển sang chế độ rung, tổng cộng hai mươi mốt cuộc gọi nhỡ, còn có mười mấy tin nhắn: “Mau gọi lại cho em!”
Anh gọi lại, đầu dây bên kia khóc nức nở:
- Hải Châu, anh không sao chứ? Em sắp lo đến phát điên rồi!
Hải Châu mềm lòng, lao như bay đến tìm Phan LộLộ.
Cô ta đang ngồi trước cửa Thái Bình Dương, khóc như một con mèo con, nhìn thấy Hải Châu, lập tức ùa vào lòng anh:
- Ghét anh, vì sao không nghe điện thoại của em?
Hải Châu sợ người khác nhìn thấy, vội vàng kéo cô lên xe. Anh không phát hiện ra chiếc xe cách đó không xa, người đàn ông trong xe đang lạnh lùng nhìn cảnh tượng này. Người đàn ông đó chính là Thành Cương.
Hải Châu đưa Phan Lộ Lộ đến khách sạn, sau khi vui vẻ xong, Phan Lộ Lộ ôm chặt Hải Châu, nũng nịu nói:
- Hứa với em, vĩnh viễn đừng rời xa em.
Hải Châu đang buồn ngủ, mơ hồ đáp một tiếng. Phan Lộ Lộ lắc lắc cánh tay của Hải Châu, hỏi dò:
- Chúng mình kết hôn, được không?
Hải Châu giật mình, căng thẳng nói:
- Anh sắp kết hôn với Tiểu Tình rồi, em cũng biết điều đó!
- Xem kìa, làm anh sợ rồi. – Phan Lộ Lộ hỏi dò thất bại, bực tức quay người đi. Hải Châu cũng không ngủđược, hai người quay lưng vào nhau, mỗi người một tâm sự.
Ngày tổ chức hôn lễ sắp đến gần, Hải Châu giống như đang chơi xiếc đi dây với hai người phụ nữ. Điện thoại lúc nào cũng để chế độ rung sẽ làm lỡ việc, thế là Hải Châu tỏ ra thông minh khi lưu số của Phan Lộ Lộ là “Trưởng phòng Phan”. “Trưởng phòng Phan” gọi tám cuộc điện thoại một ngày, đôi khi còn gọi cho Hải Châu ngay trước mặt Tiểu Tình:
- Chồng à, anh đang làm gì? Em và đồng nghiệp đang ăn cơm! Đồng nghiệp của em là Tang Tiểu Tình, hôm nào giới thiệu cho anh làm quen.
Hải Châu ở đầu dây bên kia rất ngượng ngùng, cốgắng hạ thấp giọng:
- Em… em…, để xem anh xử lí em thế nào bây giờ?
Tiểu Tình vẫn bận rộn với việc đòi nợ công ty Kim Thành, gọi mấy cuộc điện thoại, Thành Cương đều không nghe, chẳng còn cách nào, Tiểu Tình đành phải đến Kim Thành tìm Thành Cương. Thành Cương không có ở đó, nhân viên lễ tân nói một lát nữa