Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếm Chồng Đại Gia

Kiếm Chồng Đại Gia

Tác giả: Lam Tiểu Tịch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.

anh ta sẽ quay lại, thế nên Tiểu Tình ngồi trong văn phòng chờ anh ta. Chờ khoảng hai mươi phút, Thành Cương hầm hầm quay lại, nhìn thấy Tiểu Tình, anh ta sững sờhỏi:
- Các cô đừng trách tôi không trả tiền, Oscar cái gì, vớvẩn, cái cúp đểu ấy tôi bỏ ra một trăm tệ là mua được! – Tiểu Tình đỏ mặt, chiếc cúp ấy là cô phụ trách mua, chỉcó tám mươi tệ.
Thành Cương thấp giọng nói:
- Tiểu Tình, anh và em thân nhau như vậy, anh cũng không quỵt của em, tiền quảng cáo sớm muộn sẽ trảcho em, dù sao thì cũng đã kí hợp đồng rồi. Em đừng sốt ruột, bọn anh quay vòng cũng cần có quá trình.
Quen nhau lâu như vậy, hiếm khi thấy Thành Cương nói những lời thật lòng như thế, Tiểu Tình có chút xúc động:
- Cảm ơn anh, giám đốc Thành.
Cả hai im lặng một lúc, đột nhiên Thành Cương nói:
- Có phải bạn trai em họ Trương, là con trai của Trương Kiếm Long công ty điện lực không?
Tiểu Tình gật đầu, thầm nghĩ, đúng là có tiền có quyền đã khác, mình không nói cho ai biết thân phận của bố chồng tương lai, vậy mà ai cũng biết.
- Haizzz… - Thành Cương thở dài một cách rất mơhồ, lẩm nhẩm nói gì đó.
Tiểu Tình không nghe rõ, đang định hỏi anh ta nói gì thì Thành Cương đã “đuổi khách”:
- Anh còn có việc, không nói chuyện với em nữa.
Bước ra khỏi toà nhà của công ty bất động sản Kim Thành, Tiểu Tình bỗng thấy lo lắng trong lòng, gọi điện thoại cho bố mẹ và chồng tương lai, chắc chắn mọi người đều bình an vô sự, lúc ấy mới thấy mình quá nhạy cảm, lái xe về tòa soạn.
TTT
Nhân viên của công ty chuyển phát nhanh đang chờtrong văn phòng, Tiểu Tình đặt một bộ váy dạ hội màu xanh trên mạng. Trước mặt các đồng nghiệp, Tiểu Tình mở bộ váy dạ hội ra kiểm tra, sau khi chắc chắn không có lỗi nào mới kí nhận. Phù dâu Diệp Thuần cười có chút gượng gạo nhưng vẫn cười. Những đồng nghiệp khác thi nhau hò hét:
- Wa, Diệp Thuần, cậu làm phù dâu cũng hời phết đấy!
Phan Lộ Lộ cũng đứng cạnh nhìn, sắc mặt rất khó coi. Tiểu Tình cũng không chú ý, kéo Phan Lộ Lộ cùng Diệp Thuần đi thử váy. Ba cô gái tìm một phòng trống, Diệp Thuần cởi áo sơ mi và quần bò, để lộ vết chàm màu xanh ở lưng.
- Ô, trên người Hải Châu cũng có vết chàm. – Lúc mở khóa váy cho Diệp Thuần, Tiểu Tình buột miệng nói.
Phan Lộ Lộ đỡ lời, khuôn mặt không chút biểu cảm:
- Đúng vậy, trên chân trái.
Lúc ấy Tiểu Tình vẫn còn cười, cẩn thận đỡ đuôi váy, định đưa cho Diệp Thuần. Một giây sau cô mới có phản ứng: “Vết chàm của Hải Châu ở đùi trái, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì sẽ không thể biết được.”
Tang Tiểu Tình sững người, hai tay vẫn còn nắm đuôi váy, dường như trong đầu có thứ gì đó đang kêu lên, chỉ thấy ong ong, quay đầu lại, mơ hồ nhìn Phan Lộ Lộ, giọng nói rất yếu ớt:
- Cô nói gì?
Phan Lộ Lộ tỏ ra bất cần, nói một câu:
- Chị tự đi mà hỏi Hải Châu! – Sau đó kéo cửa, đi thẳng ra ngoài không them ngoảnh đầu lại.
Tiểu Tình tức giận đi tìm Hải Châu, vừa nhìn thấy anh, câu đầu tiên cô hỏi là:
- Rốt cuộc anh có quan hệ gì với Phan Lộ Lộ?
- Em nói linh tinh gì vậy? – Hải Châu gầm lên nhưng suy cho cùng thì vẫn có chút chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt Tiểu Tình.
- Phan Lộ Lộ đã lật bài ngửa với tôi rồi, anh đừng có úp úp mở mở nữa. Trương Hải Châu, anh… - Tiểu Tình nói rồi nghẹn ngào không nói nên lời.
Phía dưới tòa nhà, những chàng trai cô gái trong bộđồng phục của công ty ra ra vào vào. Ai cũng nghiêm mặt, tâm sự chất chứa, ngày nào cũng bình thường giống như tờ giấy in. Tiểu Tình đứng đó, cúi đầu bật khóc, giống như một mực trên tờ giấy in, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Ai cũng chỉ chỉ trỏ trỏ, tỏ ra hết sức tò mò.
- Đi, chúng ta về nhà nói chuyện! – Hải Châu kéo tay Tiểu Tình.
Đường rất đông, Hải Châu lái xe, sau lưng vang lên giọng nói run rẩy của Tiểu Tình:
- Hai người… bắt đầu từ lúc nào?
Hải Châu ngước mắt nhìn qua kính chiếu hậu, Tiểu Tình thu mình ngồi ở ghế sau, răng bặm chặt vào môi đến bật máu.
- Có một lần gặp nhau ở quán bar, cả hai đều uống say.
- Thì ra uống say rồi có thể tùy tiện quan hệ! – Tiểu Tình lạnh lùng nói – Ngày nào?
- Ngày chúng ta cãi nhau. – Hải Châu ấp úng nói.
Tiểu Tình cười khẩy, không nói gì, gục đầu vào cánh tay, bờ vai run run, hình như đang khóc nhưng lại cốkìm nén để không bật thành tiếng.
- Tiểu Tình, em đừng như thế, tất cả đều là do anh, em muốn khóc thì khóc đi. – Hải Châu lo lắng nói.
Nhưng Tiểu Tình không khóc nữa, cô lấy điện thoại, bắt đầu gọi điện cho bố mẹ mình và bố mẹ Hải Châu, nghẹn ngào nói:
- Con không kết hôn nữa! – Hải Châu vô cùng lo lắng nhưung không tiện ngăn cản, lông mày nhíu lại.
4
Thực ra một tiếng trước Trương Kiếm Long đã nhận được điện thoại cảnh báo của Diệp Thuần:
- Không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi! Hải Châu và một cô gái trong tòa soạn của bọn em có quan hệ với nhau, kết quả bị Tiểu Tình phát hiện. Bây giờ Tiểu Tinh đang chạy đi tìm Hải Châu rồi, không biết có tự sát không?
Cuối cùng cô thở dài:
- Haizzz, thật không hiểu, toà soạn của bọn em đếm đi đếm lại cũng chỉ có vài cô, sao