Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếp Này Em Từng Có Anh

Kiếp Này Em Từng Có Anh

Tác giả: Trương Tiểu Nhàn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1092 lượt.

ống.
“Cậu nói với anh ta là được rồi mà. Anh ta nói gì?”
“Anh ta muốn gặp gỡ với Vũ Vô Quá. Chúng tớ hẹn nhau trưa mai đi ăn cơm. Cậu cũng đi nhé.”
“Không.” Tôi không muốn gặp mặt Trần Định Lương.
“Chiếc váy đẹp quá!” Du Dĩnh phát hiện ra chiếc váy Trần Định Lương thiết kế cho tôi ở trên giường trong phòng ngủ.
“Mua ở đâu vậy?” Cô ấy hỏi tôi.
“Trần Định Lương thiết kế đấy.”
“Liệu có phải anh ta đã yêu cậu điên cuồng rồi không?” Từ Ngọc hỏi tôi.
Đương nhiên Trần Định Lương không hề yêu tôi điên cuồng. Cho đến tận bây giờ cũng vẫn chưa có một người đàn ông nào yêu tôi điên cuồng cả. Cho dù những ngày tháng sống bên Văn Lâm tôi cũng không cho rằng anh ấy yêu tôi điên cuồng hoặc anh ấy từng có thời yêu điên cuồng ở một mức độ nào đó, nhưng vẫn chưa đủ điên cuồng. Nếu anh ấy yêu điên cuồng thì đã vì tôi mà ly hôn, anh ấy rốt cuộc rất tỉnh táo. So với Văn Lâm, Trần Định Lương không là gì cả.
Tôi không cùng ăn cơm với Từ Ngọc và Vũ Vô Quá. Từ Ngọc dùng bữa xong trở về cửa hàng của tôi.
“Anh ta nói chuyện với Vũ Vô Quá hợp lắm, hơn nữa còn có bước đầu về ý tưởng, một tuần nữa là có thể xong đấy.” Từ Ngọc kể.
“Quả thật anh ta làm không công sao?”
“Anh ta dám lấy tiền á?” Từ Ngọc dương dương tự đắc nói. “Anh ta hỏi cậu đâu đấy!”
“Thật sao? Nếu anh ta đã chịu thiết kế cho cậu rồi thì tớ không cần phải gặp mặt anh ta nữa.”
“Anh ta cũng nào có đến nỗi đáng ghét đâu nhỉ. Nhìn cũng khá đẹp trai, nói thật nhé, cũng chẳng thua kém gì Văn Lâm của cậu đâu!”
“Thế cậu yêu anh ta đi!”
“Tuy anh ta không kém Văn Lâm, nhưng lại không bằng Vũ Vô Quá!” Từ Ngọc tự hào nói.
“Tớ không thèm đôi co với cậu. Người phụ nữ nào chẳng cho rằng người đàn ông của mình là tuyệt vời nhất!” Tôi nói.
Một tuần sau, Trần Định Lương đã thiết kế xong bìa và chuyển cho Vũ Vô Quá. Từ Ngọc cầm đến cho tôi xem. Cuốn sách có tên Con ong giết người, trên bìa là con ong đích thân tay Trần Định Lương vẽ, anh ta vẽ rất đẹp, bức tranh rất có chiều sâu và sống động.
“Trần Định Lương rất có tài đấy.” Từ Ngọc nói. “Cuốn sách này quan trọng với Vũ Vô Quá lắm, nếu bán chạy thì sau này không phải lo chẳng ai xuất bản sách của anh ấy.”
“Sẽ bán rất chạy, cậu yên tâm.”
“Cám ơn cậu.” Hình như Từ Ngọc rất cảm động. “Cậu đã quyết định bán căn hộ chưa?”
Cuối cùng cũng phải đối mặt với vấn đề này. Rời bỏ một người đàn ông, người phụ nữ phải quyết định quá nhiều chuyện.
Tôi xuống tiệm bánh ngọt tìm chị Quách, vừa hay chị ấy đang đóng cửa.
“Chị còn muốn mua căn hộ của em nữa không?” Tôi hỏi chị.
“Tôi rất thích mà, nhưng nếu cô không muốn bán thì cũng không cần phải gượng ép. Trước đây tôi cũng từng bán nhà, đó là nơi mà tôi và chồng đã chung sống hơn hai mươi năm, lúc bán cũng thật không nỡ. Căn hộ đó ở ngoại ô, có nhiều chỗ mối bò khắp nơi. Nhưng đêm trước khi chuyển đi, tôi đã cố gắng tìm tổ mối đó, xem chúng sống như thế nào. Vốn dĩ tôi rất ghét căn hộ có mối, nhưng khi chuẩn bị phải rời đi, tôi lại thấy yêu chúng mới chết chứ. Tôi hiểu mình phải vứt bỏ tình cảm đối với căn hộ thân yêu của mình.” Chị Quách nhẹ nhàng nói.
“Nói thế thì tình yêu và lũ mối cũng giống nhau, đều là thứ có tính hung dữ kinh khủng, đúng không?” Tôi cười như mếu.
Tôi nhờ Đại Hải làm thủ tục bán nhà. Anh ta không chịu lấy phí nên tôi đã mời Du Dĩnh và anh ta đi ăn cơm coi như báo đáp.
“Đã tìm được nhà chưa?” Du Dĩnh hỏi tôi.
“Chưa.” Tôi nói. “Nhà khu này giá thuê khá cao mà diện tích lại quá rộng.”
“Tôi biết ở gần khu Trung Hoàn có một số nhà chung cư diện tích chỉ khoảng hơn 20 mét vuông, giá thuê cũng không cao lắm, một người ở thoải mái.” Đại Hải nói.
“Anh hỏi giúp Châu Nhị xem sao.” Du Dĩnh giục anh ta.
Và quả thật Đại Hải đã tìm được nhà giúp tôi.
Căn hộ đó nằm cạnh khu thang máy trung tâm, tôi ngắm căn hộ, một cánh cửa sổ vừa hay ngay trên đầu thang máy, khoảng cách chắc chỉ khoảng 4, 5 mét. Đứng ở cửa sổ không những có thể nhìn thấy người ta đi lại mà còn nghe thấy tiếng thang máy di chuyển nữa.
“Chỗ này gần thang máy, ồn ào lắm!” Du Dĩnh ngắm nghía căn phòng rồi nói.
“Thì thế tiền thuê mới rẻ chứ.” Bà chủ cho thuê nói.
“Tớ muốn ở chỗ này.” Tôi nói.
“Cậu không sợ ầm ĩ sao?” Du Dĩnh hỏi tôi.
“Đóng cửa sổ là xong mà.”
Tôi đi theo bà chủ để làm thủ tục, rồi cùng đi ăn với Du Dĩnh ở gần đó.
“Tớ cứ tưởng cậu sẽ không nghĩ đến chuyện thuê kiểu căn hộ như thế.” Du Dĩnh nói.
“Tiền thuê rẻ mà! Tự lực cánh sinh thì phải biết tiết kiệm.”
“Cậu đúng là quá lương tâm đấy, đáng lẽ cậu không nên bán căn hộ đó.”
“Tớ không muốn thu lại bất cứ một chút lợi lộc nào từ Văn Lâm cả.”
“Có cần tớ và Đại Hải giúp chuyển nhà không?\'
“Cách có mấy con phố, quả thật cũng không biết phải chuyển đồ như thế nào nữa.”
“Chỗ tớ có một xe tải nhỏ cũng dùng được đấy.” Đột nhiên Du Dĩnh nhớ ra.
“Cám ơn cậu.” Tôi nói thật lòng.
“Đừng có nói những lời khách sáo thế chứ! Khi không có tình yêu thì tình bạn quan trọng lắm. Nếu tớ thất tình, tớ cũng sẽ dọn đến đấy! Chính vì thế giờ tớ phải giúp ch