Tác giả: Trương Tiểu Nhàn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341099
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1099 lượt.
c bội.
“Nếu đó là sự thật thì cũng chẳng cần phải phủ nhận.” Anh ta cao ngạo nói.
“Giờ người tặng quà sinh nhật là anh, còn tôi đâu có tặng gì cho anh chứ.” Tôi mỉa mai.
“Thế tại sao cô lại nói cho tôi biết cô và bạn trai đã chia tay nhau?” Anh ta cố tình dồn ép tôi.
“Bởi tôi coi anh là bạn của mình, nhưng giờ thì thấy anh quả thật vô cùng đáng ghét!” Tôi đứng lên nói.
Vẻ mặt Trần Định Lương rất ngỡ ngàng, hẳn là anh ta không nghĩ lại bị tôi mắng như vậy.
“Tôi xin lỗi.” Tôi nói. “Đáng lẽ tôi không nên nói anh đáng ghét. Thật ra từ \'đáng ghét\' đối với tôi lại là một cách nói thân mật, anh không xứng với từ \'đáng ghét\', mà là \'đáng hận\'!” Nói xong tôi quay ngoắt đi luôn.
Tôi cũng không ngờ mình lại nổi cơn tam bành lên với Trần Định Lương như vậy. Có lẽ tôi chỉ muốn tìm một ai đó để xả ra những bực dọc, khó chịu trong người, và đúng lúc anh ta lại chọc giận tôi.
“Tôi xin lỗi.” Trần Định Lương kéo tôi lại nói.
“Bỏ tay ra!” Tôi hất tay anh ta ra.
Tôi bước vào thang máy, Trần Định Lương dùng tay chặn cửa. Chẳng hiểu sức mạnh từ đâu tới mà tôi hằn học đá một cái vào đầu gối anh ta thật mạnh khiến anh ta loạng choạng lùi về phía sau, cửa thang máy đóng lại.
Ở trong thang máy, không chịu đựng nổi tôi khóc một trận thật to. Tôi nhớ Văn Lâm quá. Tại sao tôi lại không thể với tới được thứ tôi muốn chứ?
Tại sao anh là chồng của người đàn bà khác? Tại sao tôi phải ở đây để cho loại người đàn ông như Trần Định Lương thăm dò chứ? Anh ta là cái thá gì chứ?
Mất đi Văn Lâm, tôi liền trở thành một người đàn bà rẻ tiền hay sao? Nhưng... dù có nhớ anh đến bao nhiêu tôi cũng không thể trở về bên anh được. Không... không thể. Khó khăn lắm tôi mới thoát khỏi được vòng tay anh, tôi không thể trở về.
Bước ra khỏi thang máy, nước mắt giàn giụa trên mặt, tôi tập tễnh bước đi trên phố.
“Châu Nhị!” Trần Định Lương đuổi theo.
Tôi không muốn anh ta trông thấy mình khóc, nên anh ta càng gọi, tôi lại càng bước nhanh hơn.
“Tôi xin lỗi!” Trần Định Lương đuổi kịp tôi.
“Không liên quan gì đến anh!” Tôi nói.
Anh ta đưa chiếc váy cho tôi, nói. “Cô quên cầm cái này.”
Cầm chiếc váy xong tôi vội vàng chui vào taxi.
Gặp Trần Định Lương rồi tôi lại càng thấy yêu Văn Lâm hơn.
Về đến nhà, tôi ngâm mình trong bồn nước nóng. Đúng lúc ấy, có người gõ cửa. Là chị Quách.
“Muộn thế này rồi chị vẫn chưa về sao? Lúc nãy đi qua thấy cửa hàng đóng cửa, em cứ tưởng chị về rồi kia đấy. Chị vào nhà ngồi.” Tôi nói với chị.
“Cô nói có tin tốt lành phải thông báo cho cô mà.” Chị Quách cười nói.
Nghe đến ba chữ \'tin tốt lành\' mà tôi chẳng thấy có chút hứng thú gì cả, miễn cưỡng cười vui vẻ.
“Cô có nhớ hôm tôi kể được người bạn cũ mời đến dự tiệc sao? Hôm nay ở buổi tiệc tôi có quen một người đấy.”
“Là người như thế nào?”
“Chủ tiệm cháo.”
“Thế giống chị rồi, đều cùng là người bán đồ ăn cả.”
“Chính vì thế mà bọn chị tâm đầu ý hợp lắm. Tiệm của anh ấy ở khu Vịnh Đồng La, là một tiệm cháo rất lịch sự. Lúc nào rảnh, tôi mời cô đến đó ăn cháo nhé.”
“Vâng!”
“Có phải cô muốn bán căn hộ này không?” Chị Quách hỏi tôi. “Tôi thấy ở thông tin quảng cáo của một công ty bất động sản.”
“Vâng.”
“Cô chuẩn bị chuyển đi à? Có phải sắp kết hôn không?” Tôi lắc đầu.
“Cô không sao chứ?” Chị Quách vỗ vỗ vai tôi một cách thân mật.
“Không sao ạ.”
“Đã có ai đến xem căn hộ này chưa?” Chị hỏi tôi.
“Nhân viên nhà đất cũng hẹn vài lần, nhưng em không có thời gian.”
“Tôi rất thích khu này, hay là bán cho tôi nhé?”
“Chị muốn mua à?”
“Đúng lúc tôi đang muốn tìm một căn hộ ở gần tiệm bánh. Cô muốn bán căn hộ này, chi bằng bán cho tôi, cô cũng đỡ phải trả tiền môi giới.
“Để em suy nghĩ một chút nhé!”
Vốn dĩ tôi muốn bán căn hộ này đi, nhưng giờ tự nhiên có người đến nói muốn mua khiến tôi tự dưng thấy ngần ngừ.
“Đây là đâu vậy?” Chị Quách chỉ bức tranh ghép trên tường.
Đúng thế, quả thật tôi không nỡ một chút nào.
“Nếu tớ là cậu, tớ sẽ không bán.” Từ Ngọc nói. “Lưu lại chút kỷ niệm cũng hay mà, hơn nữa nơi này lại có hơi ấm của Văn Lâm nữa chứ!”
Đúng thế, tôi vẫn còn có thể ngửi thấy mùi vị tình yêu, mùi vị của những lúc nồng say trên giường của mình và anh ấy.
“Cậu ấy muốn rời bỏ anh ta mà. Bán hay không bán cậu phải quyết định. Giờ mà không bán, sợ thời gian nữa giá nhà đất lại rớt giá, bán không được món tiền hời đâu.” Du Dĩnh nói.
“Tớ biết rồi.”
“Giờ cậu đã cân nhắc đến anh chàng Trần Định Lương kia chưa?” Từ Ngọc hỏi.
“Đồ đáng ghét!” Tôi hằn học nói.
“Vũ Vô Quá đang chờ anh ta thiết kế bìa cho, cậu mau nói với anh ta thế nhé.” Từ Ngọc giục tôi.
“Để mai tớ tìm anh ta.”
“Tìm luôn đi! Sách của Vũ Vô Quá sắp xuất bản rồi mà!” Từ Ngọc dí điện thoại vào tay tôi.
Vì Từ Ngọc, tôi đành gọi cho Trần Định Lương. Rất nhanh anh ta đã bắt máy. Tôi đưa ống nghe cho Từ Ngọc để cô ấy tự nói.
“Thế nào?” Tôi hỏi Từ Ngọc.
“Sao cậu không nói với anh ta?” Từ Ngọc buông ống nghe xu