Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2490 lượt.

h là anh ấy." Mạt Mạt thản nhiên nhếch khoe mồi lên. Cô ấy cười như vậy, ngoài những khi kể về mẹ, còn tất cả những đau khổ và thất vọng đều được cồ ấy chôn giấu thật kỹ.
"Sau đó, công việc bán hoa của em rất thuận lợi, làm ăn phát đạt phải không?", tồi hỏi.
Mạt Mạt phá lên cười trước câu hỏi của tồi, cồ ấy nói tồi ngốc nghếch, "Ngốc ạ, làm gì có chuyện chạy đi chạy lại bán vài bông hoa mà có thể làm ăn phát đạt được?".
"Vậy, tai sao em lại có thể..." Ý tồi muốn nói là tại sao bây giờ, cồ ấy lại có thể tiêu tiền như rác thế. Trong đầu tồi bất giác hiện lên hình ảnh cồ ấy mình mình đến quán bar tìm trai bao, thầm đoán xem có phải cồ ấy đã sa vào chính con đường mà trước đây mẹ cô ấy từng lo lắng.
"Sau khi rời xa anh ấy, em lại bát đầu bán hoa, dường như em cũng chỉ nghĩ được một việc là bán hoa. Không còn mục tiêu đế phấn đấu nữa, em trở nên lười biếng, có khi cả ngày chang buồn bước chân ra khỏi cửa, cứ nằm lì trên giường, miên man suy nghĩ, nghĩ đến khi trời tối đen như mực mới chạy ra ngoài, ngồi trên lan can cầu vượt, thử xem có đủ dũng khí đế nhảy xuống dưới không. Hồi đó, em thường xuyên có suy nghĩ rằng, nếu em nhảy từ trên cầu vượt xuống dòng xe cộ đồng đúc dưới lòng đường, nhất định sẽ chết một cách "vang dội", sẽ được đăng trên trang nhất của mục tin tức, được đăng trên báo, phát trên truyền hình, sẽ trở thành một tâm điểm gây chú ý. Lúc đó, anh ấy sẽ biết em đã chết, có thế anh ấy sẽcảm thấy áy náy, sẽ ân hận... Nhưng sau một hồi đắn đo suy nghĩ, em vẫn không đủ dũng khí đế nhảy từ trên cầu xuống. Em nghĩ tới cái chết không chỉ một lần, nhưng em không thể chiến thắng bản năng sinh tồn của mình. Không còn mục tiêu để phấn đấu, em cũng không muốn dành dụm tiền bạc nữa. Có những lần, bán được hoa với gái cao, em đen hết tiền mua quần áo, đồ trang điếm. Nhưng cũng có những lúc hết tiền, vài ngày liền em sống với cái bụng trống rỗng. Không người thân, không nơi nương tựa, cuộc sống không có mục đích, không có gì để chờ đợi, cũng chẳng có sự thất vọng. Tê dại mất tri giác, dần dần em mất đi cả kỹ năng bộc lộ cảm xúc, mất đi cả khả năng vui sướng lẫn đau khổ. Cảm thấy cuộc sống chỉ là ngày ngày chờ mặt trời mọc rồi lại mong đến lúc mặt trời lặn, rồi cuối cùng, ngay cả việc mặt trời mọc hay lặn cũng chẳng còn liên quan gì tới em nữa. Một ngày của nửa năm sau đó, đúng lúc công việc bán hoa không được thuận lợi, trong túi em chỉ còn vài chục đồng, chủ nhà lại liên tục đòi tiền thuê nhà, thực tế là em không có khả năng trả nợ. Em đã cãi nhau một trận kịch liệt với chủ nhà. Buổi tối, khi đi bán hoa về, đang trong lúc tâm trạng chán nản thất vọng, em bỗng nhận đượcmột chiếc phong bì, không có dấu
bưu điện, cũng không có dòng chữ nào ghi trên đó cả. Rõ ràng là người đưa phong bì đến đã ném nó qua ô cửa thông gió trên cánh cửa ra vào. Em mở phong bì ra xem, bên trong là một xấp tiền dày toàn tờ bạc mệnh giá một trăm đồng!"
Nghe đến đó, tồi không kềm chế được, ngạc nhiên kều "Hả" một tiêng.
Mạt Mạt lại kể tiếp: "Lúc đó, em cũng thấy giật mình sợ hãi, đếm đi đếm lại, đứng hai vạn đồng chẵn. Ngoài tiền ra, bên trong không có lấy một dòng chữ. Em nhủ thầm, lẽ nào ai đó đã để nhầm vào nhà mình. Em gói bọc tiền lại, không lấy một đồng nào rồi đem cất giữ cấn thận, đợi xem có ai đến tìm lại bọc tiền không. Một tuần sau đó, vẫn không có ai tìm đến đòi tiền. Em bắt đầu suy nghĩ và đoán xem số tiền đó là của ai, cuối cùng, em đoán đó là tiền của anh ấy...Có thể anh ấy coi số tiền đó là tiền bồi thường cho việc chia tay, bồi thường cho những ngày tháng mà một cồ bé còn ít tuổi như em phải phục vụ anh ấy! Chỉ có điều, như vậy là anh ấy cũng đã quá trân trọng em rồi, những hai vạn đồng kia mà! Đối với một đứa như em lúc bấy giờ, số tiền ấy quả là quá lớn". Mạt Mạt tự chế giễu bản thân mình, chế giễu thứ tình cảm mà cô cho là tình yêu khi đó.
Tồi lại "Á" lên một tiếng, trong lòng thầm ngạc nhiên tự nhủ, ai lại có thể hào phóng như vậy, vồ duyên vồ cớ lại đưa tiền cho một cồ gái không chút dây mơ rễ má tomg thành phố này, rốt cuộc là có ý đồ gì đây.
"Ha ha, thật khó hiếu phải không nào. Lúc đó, em cũng không thế nào hiểu nổi. Nhưng tiền đã đem đến cho em rồi, em cũng chang buồn suy nghĩ nhiều để làm gì, lại nhiệt tình tiêu hết số tiền đó. Kiếm tiền rất khó nhưng tiêu tiền dường như là bản năng trời phú của loài người. Lúc đó, em còn ít tuổi, suy nghĩ lại nông cạn, hơn nữa em đã không còn hy vọng gì vào cái thế giới này rồi, em cũng không sợ rằng số tiền đó không có nguồn gốc rõ ràng. Một tháng sau đó, lại có người đem hai vạn đồng đến cho em một cách rất đúng hẹn. Cho đến tận bây giờ, chưa một tháng nào là em không nhận được tiền cả. Đó chính là lý do tại sao, một đứa con gái sống một mình như em, lại có thể có một cuộc sống xa hoa như vậy. Nhưng càng về sau, em càng loại trừ dần khả năng số tiền đó là của anh ấy. Cho tới một ngày, trên phong bì xuất hiện một chữ vồ cùng trào phúng - Bố.
Tồi như vừa bừng tỉnh, "ồ" lên một tiếng, "Hoa ra là bố của em?"
Mạt Mạt cười chua chát: "Bố? Thật buồn cườ