Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2489 lượt.
"Anh không muốn động..." Tồi thực sự cảm thấy mệt mỏi, chỉ muốn nằm phịch xuống sofa mà thôi.
"Mệt rồi à?" Uyên Nghi nhìn tồi xót xa, đồi mắt to long lanh toát lên sự thuần khiết vồ tồi nhưng lại giống như đã hiểu tâm can
Tồi sợ cồ ấy sẽ nghĩ lung tung, mặc dù, sự thật đúng là như vậy...
Không nghĩ ra được lý do gì thích họp, tôi đành đứng lên đi mua thức ăn cùng cồ ấy.
Uyển Nghi xách theo một cái túi nhỏ, thân thiết níu lấy cánh tay tôi. Chúng tôi đi giữa buổi sớm mai như một đôi tình nhân. Mặcdù, hiện tại, chúng tồi vân đang được coi là một đôi tình nhân, nhưng trong lòng tồi, giới hạn đã được tồi phân chia một cách rất rõ ràng rồi.
Uyên Nghi rất xinh đẹp, Uyển Nghi là hoa khôi của khoa, cồ hoa khôi rất xinh xắn ấy đang thân thiết, ân cần nắm tay tồi, tồi nhiên nhí nhảnh nói cười với tồi, đó là niềm ao ước của những người xung quanh. Chỉ có riêng tồi đang thầm kêu khổ trong lòng.
Uyển Nghi dẫn tồi ra chợ. Tồi cảm thấy một người đàn ông trẻ trung phong độ như tồi lại chui qua chui lại trong một khu chợ với những hàng quán nhỏ lẻ thật mất thể diện, vậy là tồi đề nghị uyển Nghi đi vài siêu thị mua đồ ăn.
"Mẹ nói rồi, mua thức ăn thì phải ra chợ, thức ăn vừa tươi vừa rẻ." Uyên Nghi nghiêm túc dẫn lời của mẹ để bịt miệng tồi, điệu bộ nghiêm túc như một bà chủ gia đình có nề nếp thật sự.
Giờ đây, mẹ tồi cũng được Uyển Nghi gọi là mẹ rồi. Cồ ấy gọi một cách thuận miệng như vậy, như thể cồ ấy nghĩ mình chắc chắn sẽ trở thành con dâu torng nhà tôi. Nghĩ tới việc mẹ tồi cũng rất yêu quý Uyển Nghi, tồi lại càng cảm thấy phiền lòng.
Sau đó, tồi bị Uyển Nghi lồi đi lồi lại trong khu chợ tồi tàn, đầy rẫy những vũng nước vàng vọt, cáu bấn, nghe cô ấy mặc cả đi mặc cả lại dù chỉ là ba hào hay năm hào, nghe cô ấy tranh cãi không thôi với người bán hàng khi cân thiếu vài lạng. Những ngày tháng chúng tồi sống chung, chỉ có một mình cồ ấy đi mua đồ ăn. Tồi trước giờ chưa từng đích thân ghé thăm cái nơi nồng nặc mùi hồi thối này. Không biết từ bao giờ, Uyển Nghi lại có thể sử dụng mọi loại cân một cách thành thục như vậy. Cồ ấy vốn là con gái của Viện trưởng Toa án nhân dân tối cao, là cành vàng lá ngọc. Nhớ lại Mạt Mạt đã từng miêu tả về Uyển Nghi hồi nhỏ - là một cồng chúa kiêu căng.
Thời gian và không gian thay đổi, một người từng là công chúa, giờ đây đang vén váy ngồi xuống đất chọn củ cải. Bởi vì tồi thích ăn củ cải.
Mới hôm qua, tồi còn nằm cạnh Mạt Mạt, còn đưa cồ ấy đi thả diều, mua hoa hồng, tặng cô ấy ba bồng có nghĩa là tồi yêu bạn, còn chăm sóc cồ ấy, cho cồ ấy uống thuốc...
Quầng thâm quanh mát Uyển Nghi chứng tỏ mấy ngày vừa qua, cồ ấy không ngủ được. Tôi nhìn người con gái đang ngồi xổmtrên mặt đất, chăm chú lựac chọn củ cải kia, rõ ràng cồ ấy đã gầy đi nhiều.
Một cảm giác áy náy lại trảo dâng, lan toa khắp cơ thể tồi. Cô ấy luồn mong chờ được ở bên tôi, không hề phạm phải một sai lầm nào, còn tồi lại vì một người con gái khác mà muốn chia tay với cồ ấy, tồi sao có thể mở miệng nói ra được.
Nhưng cái gì đến sẽ phải đến. Tồi nợ Mạt Mạt một lời hứa sẽ chăm sóc cô ấy, tồi nợ Uyển Nghi một mối tình sâu. Tôi chỉ có một cơ thế, không thể chia đôi thành hai phần được. Sự hổ thẹn và áy náy đối với Uyển Nghi, tồi chỉ có thể bù đắp ở kiếp sau.
Nêu có kiếp sau, tồi nhất định sẽ biến thành một cây hoa đào, bù đắp những điều hổ thẹn mà tồi đã gây ra cho cô ấy.
Uyên Nghi chen chúc trong đám người đồng đúc trướcphản thịt để mua xương. Tồi đứng cách đó chừng ba, bốn mét để hút thuốc. Mắt nhìn theo cồ ấy nhưng không biết tâm trí tồi đang trồi dạt tận nơi nào rồi.
Tồi bỗng nhiên nghe thấy tiếng kêu thất thanh của Uyển Nghi: "Á! ông làm cái gì vậy!".
Định thần lại, tồi thấy Uyển Nghi đang trợn mắt giận dữ nhìn một gã đàn ồng trung niên. Gã đàn ồng đó cười một
cách bỉ ối, nói: "Em gái, anh đang cân thịt nạc đây! Sờ vào thịt một chút có được không, anh có làm gì đâu?".
Uyển Nghi quay sang nhìn tồi một cái, tồi lập tức chạy lại, đứng sát cồ ấy, hỏi xem có chuyện gì đang xảy ra.
Nghĩ đến đó, tồi càng Ồm cô ấy chặt hơn.
"Em... em không phải là vì... bị bắt nạt mà khóc... em... là vì... " Uyển Nghi dừng bước, run rẩy nhìn tồi nói: "Là bời vì... anh... ban nãy khi bảo vệ em... nói rằng... em là người... người của anh... Em vui quá... Vui quá!". Nói xong,
cồ ây nhăm mát lại, nước mát lại không ngừng chảy trên hai gò má.
Chắc chắn cồ ấy biết rõ rằng mấy ngày qua tồi đã đi đâu, chắc chắn cồ ấy cũng biết tồi sẽ dứt khoát với cồ ấy... Một câu nói là người của tôi, đã khiến cồ ấy vồ cùng cảm động, còn cồ ấy khóc như vậy, là do lo sợ rằng, sẽ không níu giữ được điều đó.
LÚC này, cồ ấy đang đứng trong gió, nước mắt nhuộm ướt hai hàng mi dày. Đó không phải là những giọt nước mắt, đó là trái tim đang tan ra thành từng mảnh của cồ ấy. Cồ ấy cúi đầu xuống, giống như bồng hoa sen trong gió thu, mang một vẻ đẹp mềm mại, yêu kiều.
Lòng tồi nhói đau, không biết phải nói gì, tồi chỉ biết kéo cồ ấy vào lòng, v