Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2482 lượt.

i nhớ da diết của tôi dành cho cô ấy...không một chút oán hận.
Tôi ngồi ngây ra ngắm nhìn Mạt Mạt đang cuộn tròn trong chăn, chì để hờ khuôn mặt thanh tú, bất giác tôi cũng bò lên giường, nằm xuống và ngủ thiếp đi.
Tôi không biết là mình đã ngủ thiếp đi bao lâu, khi tinh dậy, tôi thấy Mạt Mạt đang tròn xoe mắt, chăm chú nhìn tôi với một nụ cười đầy ẩn ý. Cô ấy tinh nghịch chóp chóp mắt. Tôi vội vàng đưa tay quệt dòng nước dãi chảy quanh khoe miệng, nói: "Em tình rồi à? Sao anh lại ngu thiếp đi được nhỉ! Em cảm thấy dỡ hon chưa? Hay là chúng mình đến bệnh viện kiếm tra!".
Mạt Mạt nhíu nhíu lông mày lại, nói: "Chân tay không còn mòi nữa rồi, cũng không cảm thấy lạnh nữa, em thấy rất nóng!". Nói xong Mạt Mạt bắt đầu hất tung tấm chăn đang đắp ra.
Đương nhiên tôi không cho phép cô ấy làm vậy, tôi đành phải năn nỉ, dỗ dành, động viên cô ấy cố gắng thòm chút nữa.
Đòi môi nhỏ xinh cua Mạt Mạt khẽ bĩu ra, nói muốn uống
nước.
Mạt Mạt ra rất nhiều mồ hôi. Lúc này, cô ấy càng giống một nữ yêu tinh đã chìm sâu vào giấc ngu nghìn năm vừa mới tinh dậy, chuẩn bị sát hạt hàng loạt đàn ông trôn thế gian này. Mồ hôi khiến tóc trên trán Mạt Mạt ướt thêm, dính vào má, còn khuôn mặt đỏ hồng cùa cô ấy lại giống quà vải đã chín mọng, có thể vắt được thành nước. Đôi má lúm đồng tiền xinh xắn thoắt ấn thoắt hiện theo nhũng tiếng lẩm rầm của Mạt Mạt, còn đôi môi hồng xin xắn hơi cong lên đòi uống nước nữa chứ...Thật hấp dẫn vô cùngl Tôi cám thấy hoang mang khi nghe những tiếng mè nheo không ngớt của Mạt Mạt: "Khát quá...em muôn uống nước mà...", thiếu chút nữa thì tôi cũng quèn mất mình đang ở đâu.
"Em khát quá!" Mạt Mạt cất giọng to hơn, lúc bấy giờ tôi mới chợt bừng tình, quay người ngồi dậy đi tìm nước, trống ngực vẫn đang đập thình thịch.
Mạt Mạt uống nước xong lại kêu đói, đòi ăn táo.
Nữ thần cần tôi giúp đỡ nhiều như vậy, tôi đương nhiên cảm thấy vò cùng vinh hạnh. Tôi vui vẻ gọt táo mà không hề cảm thấy một chút mệt mỏi. Nếu cô ấy đồng ý, tôi có thò hau hạ cô ấy suốt đời.
Từ khi biết nhận thức, đây là lần đầu tiên trong dời tôi tự gọt táo. Trước đây, táo tôi ăn là do mẹ gọt vỏ, khi không có mẹ bèn cạnh, Uyển Nghi là người gọt táo cho tôi ăn. Nếu không có hai người phụ nữ đó, tôi chi việc rửa qua quả táo rồi ăn cả vỏ.
Cuối cùng, tôi tay vụng về của tôi cũng gọt xong quả táo. Tôi đem quả táo đã bị méo mó ghi gọt xong bổ ra thành tùng miếng nhỏ, đút vào miệng cho Mạt Mạt.
Tôi đã hiểu việc mẹ tôi trước đây hav làm, mỗi lần có thức ăn ngon, bà thường không ăn, chỉ ngồi nhìn tỏi ăn nhưng khuôn mặt lại rạng ngời vẻ mãn nguyện còn hơn cả người được thường thức.
Nhìn người mình yêu thương nhai giòn tan trong miệng, đặt biệt là sau mỗi lần nhai xong lại là câu "muốn ân nữa", trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ấp.
Bỗng nhiên tỏi liếc về phía ba bông hồng được cắm vào chiếc lọ hoa sau khi Mạt Mạt vừa về đến nhà. Những bông hồng dang độ nở, e ấp khoe sắc dưới ánh sáng ấm áp của đòn điện. Vừa đúng ba bông, ba bông có nghĩa là tôi yêu bạn.
Mạt Mạt đã nói như vậy.






Ăn táo xong, bệnh tình của Mạt Mạt có vẻ đã đỡ hơn, tuy * \ nhiên, cồ ấy vẫn còn rất yếu, một lát sau, cồ ấy lại mê man chìm vào giấc ngủ. Đường nhiên, tồi vẫn túc trực bên cạnh, tình nguyện giúp cồ ấy làm tất cả mọi việc.
Bỗng tồi nghe thấy tiếng Mạt Mạt khẽ nói: "Lên giường cùng ngủ đi".
Tồi thừa nhận mình rất háo sắc, chỉ vì một câu nói quan tâm bình thường của Mạt Mạt, tâm hồn tồi đã bay bổng lên chín tầng mây và bắt đầy suy nghĩ miên man.
Mạt Mạt thấy tôi vẫn ngồi yên không nhúc nhích, khẽ hè mắt, hỏi tồi bằng một cây đầy hàm ý: "Không muốn ngủ cạnh em à?". Bộ dạng có phần khiêu khích của cồ ấy giống như một chú báo cái đang hứng tình, ánh mắt hoang dại khiến tồi được một phen xao động.
Thế là, tồi cữig không tỏ ra khách khí nữa, vội vàng cởi bỏ quần áo ngoài, chui vào trong chiếc chăn ấm áp và thơm dịu cùng Mạt Mạt.
Lúc bấy giờ, không phải tồi đang tồn tại mà đang bốc cháy. Bốc cháy ngùn ngụt như ngọn lửa gặp phải hơi xăng.
Rùng rực, rùng rực. Phải rất lâu sau đó, tồi mới khống chế được ngọn lửa dục vọng của mình một cách khó nhọc. Còn thủ phạm gây cháy đã chìm sâu vào giấc ngủ vơi khuôn mặt thản nhiên, yên bình.
Tôi ngắm nhìn khuôn mặt khi ngủ thật thuần khiết như khuôn mặt của một đứa trẻ của Mạt Mạt, trong lòng trào dâng một tìnhcảm khó diễn tả bằng lời. Tồi cúi đầu, hôn lên trán cô ấy.
"Nhưng, anh yêu em!", tồi nói, thành khấn như đang cầy nguyện vậy.
Tồi nói đế người tồi yêu đang trong giấc mộng nghe thấy, nói đế bản thân mình cũng nghe thấy.
Sáng hôm sau, khi mở điện thoại ra xem, tồi thấy có tới ba mươi cuộc gọi nhỡ. Ngoài một cuộc điện thoại của mẹ ra, tất cả đều là số điện thoại của Uyển Nghi. Tồi bị cảm giác phạm tội xâm lấn tâm hồn khiến toàn thân đổ mồ hôi lạnh toát. Mạt Mạt đế hở phần thân trên, hững hờ nhìn vảo chiếc điện thoại di động của tôi, sau đó dùng tay vuốt vuốt cằm, chậm rãi nói: "Mau về đi, còn chần chừ gì