Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2485 lượt.

Quả thực, trong lòng tồi cũng có đồi chút lo lắng vì rốt cuộc, tồi và Uyên Nghi vân chưa chính thức chia tay. Tồi vội vàng mặc quần áo vào, vừa mặc vừa nói với cô gái ngồi trên giường, đang nhìn tôi bằng một ánh mát dịu dàng, trìu mến: "Em cứ tin anh, có được không!".
Mạt Mạt không trả lời, chỉ chăm chú nhìn tôi.
Tồi cũng không nói nhiều, chỉ muốn dùng hành động để chứng minh.
Đã ba ngày tồi không về nhà, cưng không nói rõ với Uyên Nghi là đi đâu hay đi cùng ai. Tồi sợ trong một phút kích động,
Uyên Nghi đã làm điều gì dó dại dột.
Mặc quần áo xong, tồi định hồn lên má Mạt Mạt một cái nhưng cồ ấy đã né tránh kịp thời. Tồi nghiến răng lại nói: "Em cứđợi đấy!".
Nói xong, tôi đẩy cửa bước ra ngoài.
Không khí buổi sáng sớm thật trong lành và mát mẻ. Những người phải đến công sở làm việc đang hối hả đạp xe, miệng vừa ngậm chiếc quẩy rán vừa chen chúc nhau trên đường. Ngược lại, tồi không cảm nhận được không khí hối hả của buổi sáng sớm.
Tồi giống như một người đàn ông vừa trở về từ nhà của nhân tình: Kiếm tra kỹ xem trên quần áo của mình còn vương tóc của phụ nữ hay trên đầu mình còn vương mùi son phấn của phụ nữ hay không...Sau đó, cụp đuôi cùm cúp chạy về với vợ, đón nhận sự tra hỏi của chính thất.
Về nguyên nhân biến mất ba ngày vữa rồi, tồi nghĩ mãi mà vẫn không tìm ra lý do nào họp lý, quả thực tồi rất lo lắng. Tôi nghĩ, dù sao tồi cũng đã quyết định chọn Mạt Mạt rồi, chi bằng, ngày hôm nay, tồi dứt khoát với Uyển Nghi cho xong.
Tồi giơ tay vẫy một chiếc taxi, đi thắng về nhà.
Tiếng mở cửa của tồi khiến Uyển Nghi đang nằm ngủ trên sofa bừng tỉnh dậy. Hoa ra, đêm nào, cồ ấy cũng nằm trên ghế chờtôi về.
"Chồng về rồi à? Anh gọi điện cho mẹ đi, anh không gnhe máy...em nói dối mẹ rằng anh đang đi thực tế với giá sư ở tỉnh káhc, quên không mang điện thoại." Uyển Nghi ngồi trên ghế, nói với tồi bằng một giọng vồ cùng bình thản, nó khiến tồi cảm thấy thật chẳng ra sao.
Tồi nói một câu cảm ơn rồi gọi điện ngay cho mẹ, báo cáo tin đã về nhà bình an.
Xong việc, tồi thận trong quay sang nhìn UyếnNghi, cồ ấy đang nhìn tôi, bình thản đến nỗi khiến tôi lo lắng.
Tôi ho khan một tiếng,hắng giọng, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế. Tiếng động phát ra từ chiếc sofa khi tồi ngồi xuống khiến tồi sởn da gà.
"Anh chưa ăn sáng phải không?", Uyển Nghi hỏi. Giọng nóikhông to nhưng lại khiến tồi giật mình.
"Hả? À! Ờ ờ! Chưa ăn!" Tồi lắp ba lắp bắp nói, bất giác lại đứng lên. Thực ra, Uyển Nghi vẫn giống như mọi ngày, vẫn dịu dàng chu đáo như vậy. Nhưng không hiểu sao, việc nói chuyện với cồ ấy lúc này khiến tôi cảm thấy lo lắng.
Con người, quả là không thể làm những việc sai trái. Lúc này, Uyển Nghi càng dịu dàng như mọi khi, tồi càng cảm thấy cồ ấykhác thường .
Sau đó, Uyển Nghi lấy sữa tươi từ trong tủ lạnh ra, cho vào lò vi sóng hâm nóng, cồ ấy lại cắt một khoanh bánh mì, giúp tồi quệt sẵn mứt hoa quả lên đó. Co ấy đặt sẵn đồ ăn sáng lên bàn trà trước mặt tồi như mọi buổi sáng thường ngày trước đây, lại đưa thêm cho tồi một tời báo buổi sáng, tồi có thói quen vừa ăn sáng vừa doc báo mà.
Tôi thấp thỏm đón lấy tờ báo, trong lòng cảm thấy vô cùng cảm thấy khó chịu. Thà rằng cồ ấy hai tay chống nạnh, lớn tiếng quát mắng tra hỏi tồi một hồi, tồi còn thấy dễ chịu hơn nhiều. Nhưng đằng này, rõ ràng tomg lòng có nghi vấn, nhưng cô ấy lại không nói gì, điều đó khiến tồi lòng dạ không yên, không biết mưa to gió lớn bao giờ đập xuống đầu mình. Uyển Nghi bước đến bên cạnh, nhắc tôi đang cầm ngược tờ báo rồi.
"ờ...ờ!"
"Anh mau uống sữa đi, kẻo nguội hết bây giờ." Cồ ấy nói rồi mỉm cười duyên dáng
"Ờ ờ!" Tồi không dám nhìn thẳng vào cồ ấy, cồ ấy nói gì, tồiđều làm theo đúng như vậy, không biết cồ ấy đang có ý định gì. Cócâu "Không đánh người đang cười". Cồ ấy dang mỉm cười, quảthực tồi không biết phải làm thế nào. Lẽ nào một người vừa đi khỏinhà mấy đêm liền không về lại có thể quát máng một trận rồi đuổingười con gái đang nương tựa vào mình ra khỏi nhà được sao?
"Buổi trưa anh muốn ăn gì? Đế em đi chợ mua về nấu", Uyên Nghi hỏi tôi.
Cứ như chưa hề có chuyện gì xảy ra vậy. Cồ ấy càng dịu dàng ngoan ngoãn, tồi càng bồn chồn như đang nồi trên đống lửa.
"Không cần đâu!", tồi vỗ trán, ra vẻ như vừa nhớ ra một điều gì đó, "Anh nhớ ra rồi! Buổi chiều anh còn có việc ở trường, anh phảiở lại trường! Buổi trưa ăn cơm ở nhà ăn được rồi, không cần phải nấu cơm làm gì cho phiền phức nữa!".
Tồi nhủ thầm, tạm thời đến trường để trốn tránh ánh nhìn vừa thuần phác vồ tội vừa sắc sảo của Uyển Nghi cũng tốt.
"Em đã giúp anh xin nghỉ học một tuần ở trường rồi", Uyển Nghi bình thản nói.
"Cái gì? Sao lại xin nghỉ lâu như vậy?", tồi cất cao giọng hỏi
"Buổi trưa anh thích ăn gì?" Cô ây vân kiên nhân với câu hỏi của mình.
"Ăn gì cũng được." Tồi nhìn theo bóng Uyên Nghi đang vào nhà thay quần áo đế đi ra ngoài, trong lòng thầm nghĩ, ăn gì bây giờ cũng đâu còn quan trọng nữa.
"Chồng ơi!" Uyển Nghi lại đi tới, kéo tay tồi, "Dù sao anh cũng chẳng bận gì, chúng mình cùng đi chợ nhé".