Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2502 lượt.
ẻ vồ cùng nghiêm túc. Tồi biết, đó là quyển sổ của Uyển Nghi.
Uyển Nghi là một cồ gái có thói quen viết nhật ký hằng ngày, điều này thì tồi biết rất rõ. Trong khi mọi người bây giờ đều quen sử dụng máy vi tính thì Uyển Nghi vẫn giữ thói quen hằng ngày dùng bút mực ghi lại những chuyện đã xảy ra. Tồi đã từng trêu chọc cồ ấy rằng không biết hưởng thụ thành quả của cồng nghệ cao. Uyển nghi đã nói, mỗi buổi tối, ghi lại những hỷ nộ ái lạc sau một ngày trước khi đi ngủ cũng là một cách hưởng thụ, là một tài sản tinh thần quý báu khi con người ta trở về già.
Tồi cũng rất tò mò với tình hình hiện nay của Uyển Nghi, vội đón lấy cuốn nhật ký, lật giở từng trang dưới ánh đèn đường vang vọt.
Một trang giấy giở qua, là một ngày trồi di, trang nào cưng nói về nỗi nhớ nhung của cồ ấy dành cho tồi, trang nào cũng là những hồi ức trong máu và nước mắt về những kỷ niệm đã có giữa hai chúng tồi. Còn có cả những lần chúng tồi vồ tình đi qua nhau trong rừng nữa, cồ ấy giả vờ như không nhìn thấy tồi nhưng thực sự trong lòng đã vô cùng đau khổ. Còn có cả chuyện cồ ấy đã phải thuyết phục anh chàng cầu thủ trong đội bóng như thế nàođể cậu ấy đồng ý đóng giả làm bạn trai của cồ ấy để tồi yên tâm, không bị lương tâm cắn rứt khi ở bên Mát Mát...
Ngày thứ ba, sau khi chúng tồi chia tay, cồ ây đã viêt răng, "Đại Ngọc chồn hoa, chẳng qua cũng chỉ là chồn lấp cõi lòng tự trọng, tự thương xót bản thân mình. Còn nỗi thương nhớ của tồi sau khi chia tay, lại là nỗi thương nhớ vụn vặt nhất có liên quan tới anh... mỗi lần nhớ tới một chút, lại đau thêm một chút".
Tuần thứ ba sau khi chúng tồi chia tay, cồ ấy đã viết rằng, "Sau này của sau này, tồi không dám tìm gặp anh nữa, tồi chỉ còn lại những hồi ức, hoài niệm. Nghiền ngẫm hồi ức trong những hoài niệm; giãi bày và miêu tả hoài niệm trong những hồi ức, thế là, chẳng còn niềm vui nữa rồi".
Mỗi trang giấy đều lưu đầy dấu vết của những giọt nước mắt. Sự hy sinh của Uyển Nghi dành cho tình yêu, sự vĩ đại của cồ ấy, đến tận bây giờ, tồi mới thật sự hiểu được. Vậy mà tồi đã nghĩ rằng, cồ ấy thực sự đã hẹn hò với anh chàng cầu thủ kia, còn tần trách cồ ấy đã sớm vội vàng có bạn trai mới, làm tổn thương tới anh dự của người bạn trai cũ là tồi.
Tôi quả thực rất đáng bị đánh! Đại T hôm nay đánh tồi một trận quả thực không oan ức gi!
Trong cuốn sổ có một bài thơ đoạn tuyệt do Uyển Nghi viết, tồi đọc xong mà cảm giác như hàng vạn mũi tên đang đâm vào tim mình:
Em có thể kiêu hãnh nói rang,
Thế giới của anh, em đã tùng có được.
Cũng có những vét tàn phá ỉàỉăp nơi. Cũng có nhiều yêu thương nồng đượm. Không nên tự vạch kế hoạch cho tình yêu. Không nên đế lời nói dối trở thánh lời hứa. Em chưa từng biết tình yêu là gì.
Tình yêu chưa bao giờ ban phát cho những nhân vật phụ.
Anh yêu,
Hôm nay em đã phải ra đi.
Em ra đi lặng lẽ.
Không mang theo bất cứ thứ gì.
Ke cả cái ôm còn gửi lại ttrong gió.
Ke cả cả tương lai mà em rất muốn được nói đến.
Đừng khóc hỡi người thân yêu nhất của em.
Rốt cuộc tình yêu có còn tổn tại.
Em vân không thế nào bước vàot rái tim anh.
Kiếp trước em đã nợ anh rất nhiều tình cảm.
Kiếp này em phải ttrả hết cho anh.
Cho dù nụ hôn cuối cùng anh dành cho em.
Là vô tỉnh hay hữu ý.
Cho dù năm tháng có như bóng câu, hay như con thôi, như con quay.
Anh mát của em vân hướng về nơi anh.
Dừng lại bên đám lá vàng xơ xác.
Đó là nôi lòng của em.
Nếu có khóc cũng chỉ là trong giấc mộng.
Là những giọt nước mát rơi bên gối.
Tất cả đểu đã rất xa anh.
Ngày mai, khi ánh mặt trời chiêu rọi. Em vân phải thản nhiên rạng rỡ mỉm cười. Từ đó về sau,
Anh ôm ấp người con gái đó trong lòng.
Anh có thể cầm tay cô ấy.
Khốn khó đỡ nhau.
Tương thân tương ái.
Anh có thể không nhớ noi
những gì đã tổn tại giữa chúng ta.
Không còn nhớ buổi đầu gặp gỡ lúc hoàng hôn.
Không còn nhớ nôi mong chờ khi sáng sớm.
Không còn nhớ cốc sữa mà em rất lưu tâm trong tủ lạnh.
Có thề không còn nhớ noi cả tên em.
Tất cả, tất cả đểu là ngoài ý muốn.
Chỉ là...
Mong anh hãy luôn ghi nhở răng: Sau này của rất lâu về sau. Khi em còn đang yêu anh nhất. Anh lại muốn em ra đi. Sương thu đêm qua rơi sớm. Hoa mùa hạ hôm nay đã nở. Sông hổ rộng lớn. Sông hổ biển cả. Làm thế nào,có thề quên anh?
Tồi đã quên hết những cảm giác đau đớn từ những vết thương bị Đại T đánh, tồi đã quên mất rằng lúc này đây, tồi đang nằm trên
đường phô có người qua lại, khi tồi đang đọc từng câu từng chữchât chứa buồn đau của Uyển Nghi: "Khi em còn đang yêu anh nhất, anh lại muốn em ra đi". Những nỗi đau nhức trên cơ thể tồi đây, so với nỗi bất lực của cồ ấy, so với nỗi đau khổ mà cồ ấy phải chịu đựng, so với tình yêu mà cồ ấy nỗ lực gào thét nhưng vẫn không lấy lại được đó... có thấm tháp gì đâu?
"Cảm giác thế nào?" Rõ ràng Đại T đã đọc hết cuốn nhật ký rồi, không những thế, chắc chắn cậu ấy còn đọc nó kỹ hơn tồi. Cậu ấy hỏi tồi bằng một giọng khản đặc. Tồi nghĩ một hồi lâu mới thốt ra được một câu: "Cậu đánh tồi thế vẫn còn chưa đu