Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342488

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2488 lượt.

về nhà muộn như thế nào, trong khoảnh khắc ngước đầu lên nhìn, tồi vẫn thấy ánh sáng tràn trề hát ra từ khung cửa sổ, nó cũng giống như nỗi lòng đang ngập tràn hạnh phúc của tồi. Có một người vợ đảm đang hiền hậu như vậy, tồi còn lời lẽ nào than vãn hay không hài lòng nữa đây?
Tồi vốn nghĩ rằng, khi biết được quá khứ của Mạt Mạt rồi, tồi có thể hiểu hết được toàn bộ con người cồ ấy. Nhưng trên thực tế, ngoài lần đưa cồ ấy đi thả diều, sau khi cồ ấy có thể cười tươi như áng mây hồng rạng rỡ ấy, Mạt Mạt không hề thổ lộ tâm tư với tồi lần nào nữa.
Cô ấy vẫn không thích để lộ tâm tư tình cảm của mình, không cáu giận cũng không quá vui mừng, m oi lần tồi muốn tìm hiểu tâm tư của cồ ấy, đều là những lần vồ kế khả thi.
Mặc dù Mạt Mạt không nhìn tồi bằng ánh mắt lạnh lùng như trước đây, nhưng tồi thường xuyên thấy cồ ấy lặng lẽ ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn theo dòng người hối hả đi lạingoài phố, không nói một lời nào. Giống như một chú chim đang bị nhốt trong lồng vậy. Chim thường mong muốn được tự do bay lượn, còn tồi lại không thể biết được, cồ ấy đang mong muốn được gì.
Tồi hỏi cồ ấy, em đang buồn phải không, cồ ấy chỉ nhìn tồi bằng đồi mắt đẹp, không khẳng định cũng không phủ định. Tồi chỉ có thể đoán rằng, phải chăng cồ ấy đang nhớ mẹ, phải chăng cồ ấy sợ tồi
cũng sẽ ruồng bỏ cồ ây như những người đàn ồng khác... Điêu tồi tệ nhất là, cồ ấy đang nhớ tới mối tình đầu của mình, nhớ tới ân nhân cứu mạng của cồ ấy. Tồi biết, có hỏi cồ ấy cũng không nói, vì vậy tồi cũng không hỏi nhiều nữa. về phương diện tình cảm, tồi là người tự ti và nhát gan. Tồi sợ nghe đáp án sau câu hỏi, vậy nên tồi chọn cách im lặng, để thời gian xoa sạch những vết hằn đau thương trong tâm trí của cồ ấy. Tồi chỉ cần cồ ấy vẫn ở bên tồi là tồi đã mãn nguyện lắm rồi. Chỉ cần có cồ ấy ờ bên.
Thời gian chúng tồi chung sống với nhau càng lâu thì những lần nói chuyện của chúng tồi càng ít đi, thậm chí cồ ấy còn từ chối làm tình với tồi. Nói ra nghe thật nưa cười, sau khi tồi và Mạt Mạt chính thức hẹn hò, cồ ấy không cho phép tồi được động vào người cồ ấy nữa. Mỗi lần gần gũi, tới thời khắc quan trọng, cồ ấy lập tức giật mình tỉnh lại trong cơn say sưa mơ màng, kiên quyếtđầy tồi ra, dường như người vừa hồn tồi không phải là cồ ấy, mà là một người khác. Tồi nghĩ, cồ ấy bị cưỡng hiếp từ nhỏ, chắc cũng có ít nhiều sợ hãi đối với việc đụng chạm thân xác nên cũng không miễn cưỡng.
Tồi cam tâm tình nguyện ở bên cồ ấy khi cồ ấy ngồi một mình, thưởng trà, ngắm nhìn cồ ấydịu dàng, tao nhã chìm đắm trong dòng suy nghĩ, giống một nữ nhi cồ nhập định trần ai. Chỉ cần có cồ ấy bên cạnh, tồi không còn mong muốn gì hơn. Đe một tên háo sắc như tồi rơi vào một mảnh ruộng cồ quạnh không chút ham muốn dục vọng, chỉ là chuyện trướcđây, cũng chỉ được coi là một câu chuyện cười để mỗi lần mang ra bình luận mà thôi.
Sau một thời gian dài chung sồng, tồi cũng dân quen với điêu đó. Tồi biết rằng tuổi thơ của cồ ấy rất trắc trở, trong một thời gian ngắn, cồ ấy không thể thoát ra khỏi cái bóng ảm đạm của thời thiếu nữ. Tồi cũng không mong mỏi cồ ấy phải hoạt bát nhanh nhẹn như những cồ gái bình thường khác. Mà chỉ cần Ngải Mạt có thể tình nguyện ở bên tồi, tồi đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.
Thi thoảng, khi tinh thần vui vẻ, ăn cơm tối xong, không có việc gì bận, tồi cũng dẫn Mạt Mạt tới Blue 18 ngồi một lát. Mạt Mạt cũng trang điểm một chút, dung mạo xinh đẹp của cồ ấy luồn khiến hàng loạt những người đàn ồng khác quay đầu lại nhìn.
Mặc dù đã có tồi ngồi bên cạnh nhưng sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành của cồ ấy vẫn khiến rất nhiều nam khác vây quanh bát chuyện. Những lúc đó, Mạt Mạt thường chỉ về phía tồi, nói với những người đếnmời cồ ấy nhảy rằng: "Cảm ơn, nhưng tồi đã có bạn trai đi cùng rồi".
Tồi rất vui sướng, đắc ý. Nhớ lại lần đầu tiên gặp lại Mạt Mạt ở đây, chứng kiến cuộc sống thác loạn của cồ ấy, nhớ lại cảnh cồ ấy nhỏ bé, cồ đơn chống trả lại bọn ác bá đến đòi nợ, nhớ đến trận đánh nhau với người anh em thân thiết cũng vì cồ ấy... tất cả đều mơ hồ như trong giấc mộng, dường như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua, dường như lại cách xa cả kiếp người, lại như chưa từng xảy ra. Giờ đây, tồi có thể quang minh chính đại Ồm người con gái mà mình ngưỡng mộ từ lâu, cồ ấy cũng chỉ cho phép tồi được Ồm, chỉ uống rượu mà tồi rót, chỉ dựa sát vào tồi khi khiêu vũ, vẻ đẹp kiều
diêm của cồ ây, chỉ là của một mình tồi mà thôi.
Trong lúc tâm trạng tồi đang cao hứng vì cảm giác chiến thắng khi giành được người đẹp về tay mình, quay đầu nhìn sang bên cạnh, tồi bắt gặp Mạt Mạt đang ngồi ngây ra đờ đẫn.
Tồi nhìn thấy đồi đồng tử lạnh lẽo buồn rầu của Mạt Mạt trong ánh đèn lờ mờ của quán bar. Tồi nhủ thầm, cồ ấy còn điều gì không hài lòng nữa đây.
Tồi dẫn cồ ấy ra ngoài, hỏi xem cồ ấy có chuyện gì vậy.
"Ve nhà đi", cồ ấy chỉ nhẹ nhàng nói. "Em mệt quá."
Bấy giờ đang là giữa mùa hè, gió đêm vẫn mang đầy hơi nóng bỏng rát. Mạt Mạt mặcmột chiếc váy liền màu kem, cặp lồng mày thanh tú khẽ nheo lại, trồng giống một bồng hoa nhài thả vào chén


pacman, rainbows, and roller s