Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2498 lượt.
?".
"Thôi đi, hôm nay chẳng còn sức lựa nữa rồi, khi nào muốn xử lý cậu, tồi lại tiếp tục đánh! Tồi còn sợ đánh chết cậu rồi, Uyển Nghi chắc sẽ hận tồi suốt đờ", Đại T nhìn lên bầu trời cao, mơ mơ, màng màng nói.
"Uyển Nghi có biết cậu thích cồ ấy không?", tồi bỗng nhiên cất giọng hỏi.
Đại T sững người lại, lác lác đâu.
Tồi hỏi: "Cậu thích Uyển Nghi như vậy, tại sao không nóivới cồ ấy? Hồmqua, chẳng phải chính cậu đã nói rằng sẽ theo đuổi cồ ấy hay sao?"
"Ha ha", Đại T cười đau khổ, "tồi không thể theo đuổi cồ ấy được.
Hôm qua là do tồi cồ ý muôn khiêu khích cậu. Uyên Nghi không thể ở bên tồi được, sẽ thiệt thòi cho cồ ấy. Nếu muốn theo đuổi cồ ấy, tồi đã hành động ngay từ ba năm trước, còn đợi cậu có htời gian làm tổn thương cho cồ ấy hay sao?"
Tồi còn muốn truy hỏi lý do tại sao, nhưng không đợi tồikịp mở lời. Đại T đã lật nggười đứng lên. Chìa tay ra kéo tồi dậy, dùng bàn tay thồ kệch dụi dụi vào đồi mắt đỏ ngầu, nói: "Người anh em, đi! Tiếp tụcuống!"
Hôm đó, tồi và Đại T uống một trận say mèm. uống đến khi không còn biết gì nữa, dù đó là Uyển Nghi hay Mạt Mạt, cuốn xéo hết những người phụ nữ, cuốn xéo hết cái gọi là tình yêu, cuốn xéo hết những nỗi oán hận liên miên vồ vọng!
Uống đến khi không còn chút sức lực để đi thuê nhà nghỉ qua đêm, hai anh em dìu nhau ngạt ngưỡng ra khỏi cửa quán ăn liền đổ vật xuống đất.
Chúng tồi nôn thốc non tháo, nôn ra một bãi nhầy nhục. Nôn xong lại gục xuống đó, ngủ thiếp đi ngay trong bãi chất thải bẩn thỉu và hồi thối đó. Cũng may khi đó mới là tháng Sau dương lịch, gió đêm cũng không lạnh lắm, không ai bị cảm lạnh. Chúng tồi giống như hai kẻ lang thang bụi đời, như hai kẻ say không nhà không cửa, không ham muốn, không mong đợi gìvà đã nhìn thấu hết cả cõi hồng trần.
Chỉ trong sâu thăm tâm hồn mồi chúng tồi đêu biêt, chúng tồi cưng có những ham muốn, mong đợi. Tồi vì Mạt Mạt, cậu ấy vì Uyển Nghi
Tồi đã từng nói rằng, kiếp trước, tồi được Mạt Mạt đem đi an táng. Vì vậy, kiếp này, tồi phải cam tâm tình nguyện yêu cồ ấy suốt đời mà không có bất kỳ đòi hỏi nào khác.
Còn kiếp trước của Uyển Nghi, có phải là tồi đã an táng cho cồ ấy? Vậy nên đời này, kiếp này, cồ ấy cũng phải gần kề bên tồi, không oán không hận, muốn rời xa cũng không được.
Tôi và Uyên Nghi vừa chia tay được vài hom, mẹ đã gọi điện
đến hỏi tồi, có phải là tồi lại bắt nạt Uyển Nghi rồi không. Hoa ra, mặc dù đã chia tay tồi nhưng Uyển Nghi vẫn đích thân mang số thuốc mà bố mẹ tồinhờ mua đến tận nhà cho hai người. Mẹ nói, hai mắt Uyển Nghi lúc đó sưng húp, chỉ Ồm lấy mẹ rồi khóc. Mẹ hỏi có phải chúng tồi đã cãi nhau không.
Lúc đó, tồi còn chưa biết rõ đầu đuôi câu chuyện, nhưng tồi cũng lười không muốn giải thích rõ ràng mọi chuyện cho mẹ nghe nên nói đại là không có chuyện gì xảy ra.
Mẹ cũng tin ngay lời tồi. Tính cách ưa làm nũng của Uyển Nghi, mẹ cũng đã biết rõ. Vậy nên mẹ chỉ nghĩ, chúng tồi đã cãi nhau một trận rất to, cãi nhau đấy rồi lại làm lành ngay thôi nên mẹ cũng không để tâm đến nữa.
Hai tháng sau, mẹ cảm thấy có điều gì đó bất thường, lại hỏi tồi, có phải tồi và Uyển Nghi đã chia tay rồi không.
Tồi vốn nghĩ rằng, sau khi nghe kể về thân thế của Mạt Mạt, mẹ sẽ rất đồng cảm với cồ ấy, có thể chấp nhận Mạt Mạt. Nhưng không ngờ, mặc dù mẹ cũng xuýt xoa vài câu thương cho số phận đáng thương của Mạt Mạt nhưng vẫn cương quyết với ý kiến của mình -con dâu của bà không thể là Mạt Mạt.
Suy cho cùng, mẹ tồi là một người mẹ luồn nghĩ đến lợi ích của con cái, sau đó mới là một người phụ nữ có tấm lòng lương thiện, đa sầu đa cảm.
Quả nhiên, thái độ của bố tồi còn rõ ràng hơn: ngoài Uyển Nghi ra, bất kỳ người con gái nào khác đều không thể bước qua bậc cửa nhà tồi được.
Bố tồi là một người đàn ồng lương thiện, chính trực. Bố cho rằng, Uyển Nghi đã hiến dâng sự trong tráng cho tồi, một lòng một dạ theo tồi, nên dù thế nào, tồi cũng phải có trách nhiệm với cồ ấy.
Tồi thầm cảm thấy lo lắng. Trước đây, tồi chỉ biết rằng, bố mẹ rất thích Uyển Nghi, không ngờ, họ thật sự đã bị hình mẫu con dâu lý tưởng từ Uyển Nghi mê hoặc rồi! Dù tồi có áp dụng mọi biện pháp như uy hiếp hay chiến tranh lạnh, đều chẳng có tác dụng gì, cả bố và mẹ đều quyết tâm đứng về trận tuyến đối lập với tồi, không thể nào lay chuyển được.
Tồi nói răng, Mạt Mạt cũng là một cồ gái rát đáng yêu, bồ mẹ rồi cũng sẽ thích ngay. Nhưng cả hai đều không đồng ý gặp mặt. Mẹ bắt đầu phát huy cái lưỡi trong nghề kịch hát của bà, hết nước hết cái làm cồng tác tư tưởng cho tồi. Mẹ nói: "Con thử nghĩ xem, gia cảnh, nhân cách của Uyển Nghi, có chỗ nào không được không? Chưa nói đến tình cảm nó dành cho con nữa. Hi hi, con biết mẹ không phải là người cổ hủ, thích can thiệp vào chuyện hồn nhân tình cảm của con cái, bố mẹ cũng không tán thành với hủ tục cha mẹ đặt đâu con ngồi đó! Con và Uyển Nghi trước đây là bạn bè với nhay, mối quan hệ của hai đứa được xây dựng trên cơsở tình bạn! Con còn trẻ, chỉ là nhất thời bị đứa con gái i