The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341945

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1945 lượt.

ia bao nhiêu lần? Nàng sao nhớ được.
Đứa bé cười như ánh mặt trời tỏa sáng: “Nương nói nếu không có Ân gia, nhiều người ở Đại Huỳnh sẽ bị đói chết. Đại đương gia, mẹ ta bảo ngài không phải gian phi.”
Ân Trục Ly cầm hai gói thịt và mứt, ra vẻ chẳng có gì: “Ngươi tên gì?”
Đứa bé cười lộ hàm răng trắng: “Ta là Triêu Hỉ.”
Ân Trục Ly hươ hai gói giấy trước mặt hắn: “Cảm ơn, Triêu Hỉ.”
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Hôm qua viết 9000 chữ… Mau khen tui đi >_<
Editor: Có nhiều bạn cho rằng TĐG k sạch nữa rồi. Theo các bạn TĐG có còn sạch không, và sạch hay không thì có gì quan trọng không :)) Mình thì mình không quan trọng lắm chuyện sạch bẩn vì nhiều thứ phải dựa vào hoàn cảnh mà nói.
1.Đây là bài thơ “Trường Tương Tư 1” của Lý Bạch. Mình tìm trên trang thivien.net. Các bạn có thể tìm cả bài 2 trên đó J Chỉ đọc bài thơ thôi cũng thấy tim mình rung động :”>
Thơ:
Trường tương tư,
Tại Trường An.
Lạc vĩ thu đề kim tỉnh lan,
Vi sương thê thê điệm sắc hàn.
Cô đăng bất minh tứ dục tuyệt,
Quyển duy vọng nguyệt không trường thán.
Mỹ nhân như hoa cách vân đoan,
Thượng hữu thanh minh chi cao thiên,
Hạ hữu lục thuỷ chi ba lan.
Thiên trường địa viễn hồn phi khổ,
Mộng hồn bất đáo quan san nan.
Trường tương tư,
Tồi tâm can.
Dịch nghĩa:
Nhớ nhau hoài,
Ở Trường An.
Sẹt sành kêu thu bên giếng vàng,
Sương mỏng lạnh lẽo sắc chiếu lạnh.
Đèn lẻ loi không sáng nỗi nhớ càng nung nấu,
Cuốn rèm ngắm trăng ngửa mặt lên trời than dài.
Người đẹp như hoa hiện lên sau sắc mây,
Trên có giải xanh trời cao thăm thẳm,
Dước có nước xanh sóng nhẹ đưa.
Trời cao đất rộng hồn thêm khổ,
Mộng hồn bay đến nơi quan san kia cũng khó.
Nhớ nhau hoài,
Đứt ruột gan.
Dịch thơ:
Nhớ nhau mãi, ở Trường An
“Trường Tương tư khúc” tiếng đàn đêm thu
Dế ngâm giếng ngọc bên bờ
Ðêm khuya lướt thướt sương mờ thê lương
Chiếu đơn lạnh lẽo đêm trường
Ðèn khuya cô ảnh chập chờn bóng ai
Nhớ thương dạ những ai hoài
Trăng soi rèm cuốn lại ngồi thở than
Mặt hoa xa cách mây ngàn
Trời xanh xanh thẳm mấy tầng trời cao
Nước trong gợn sóng lao xao
Ðường xa trời rộng làm sao mộng hồn
Bay về tìm gặp người thương
Làm sao về đến bên nàng đêm nay?
Quan san muôn dặm đường dài
Trường tương tư dạ ai hoài canh thâu
2. Câu gốc là “Phong vũ dục lai, sơn phong mãn lâu”, “风雨欲来, 山风满楼” nghĩa là “Mưa gió sắp tới, gió núi thổi khắp lầu.” Nhưng mình google cụm này thì không ra ý nghĩa gì cả, lại ra một bài thơ tên là “Hàm Dương thành đông lâu” của Hứa Hồn. Câu trong bài thơ này là “Sơn vũ dục lai, phong mãn lâu”, nghĩa là “Mưa núi sắp tới, gió tràn khắp lầu”. Mình không biết bà tác giả cố tình thay đổi, hay là ghi nhầm =)) Thôi thì thân là editor, mình chọn bài thơ có sẵn :v Coi như bà ấy nhầm *quan điểm của mình nhé*. Còn đây là bài thơ:
Nhất thướng cao lâu vạn lý sầu,
Kiêm hà dương liễu tự đinh châu.
Khê vân sơ khởi, nhật trầm các,
Sơn vũ dục lai, phong mãn lâu.
Điểu há lục vu, Tần uyển tịch,
Thiền minh hoàng diệp, Hán cung thu.
Hành nhân mạc vấn đương niên sự,
Cố quốc đông lai Vị thuỷ lưu.
Dịch nghĩa:
Lên lầu cao, nỗi buồn trải vạn dặm,
Cỏ gai và dương liễu um tùm như bãi sông.
Mây mới nổi lên từ khe suối, mặt trời lặn sau gác,
Mưa núi sắp tới, gió tràn khắp lầu.
Chim bay xuống đám cỏ xanh, vườn Tần chìm vào bóng chiều tối,
Ve sầu kêu trong lá vàng, cung Hán đang độ mùa thu.
Người đi qua chớ hỏi về chuyện đang xảy ra,
Nước cũ đã xuôi đông theo dòng sông Vị.
Dịch thơ: (bản dịch của Điệp Luyến Hoa)
Lên tới lầu cao vạn dặm sầu,
Cỏ gai dương liễu tựa đinh châu.
Mây khe vừa nổi, trời sau gác,
Mưa núi sắp qua, gió khắp lầu.
Chim lẩn bụi xanh, Tần uyển tối,
Ve rên lá úa, Hán cung thu.
Người qua chớ hỏi ngày xưa nữa, Cố quốc theo dòng Vị đã lâu.






Ngày thứ hai Ân Trục Ly bị biếm lãnh cung, Gia Dụ đế sắc phong Bệ Tàng Thi làm Hiền phi, đến ở điện Chiêu Hoa, thay đế hậu cai quản hậu cung. Thẩm Đình Giao vẫn chưa từng tới cung Lục Bình, xem ra lòng hắn đã chẳng còn Ân Trục Ly.
Trái lại, vào buổi tối, một người vội vã vào nơi cung điện điêu tàn đổ nát kia. Ân Trục Ly đang ưu sầu dưới ánh đèn, trên bàn lại đặt một túi thịt bò, một túi mứt hoa quả. Quay đầu trông thấy người tới, nàng không khỏi vui vẻ ra mặt: “Hà Tương gia, ái chà chà, đúng là quý nhân đến cửa đó.”
Người vừa đến đúng là Hà Giản, nhưng hắn lại đang giả thành nội thị, lén lén lút lút mà lăn lộn đi vào. Ân Trục Ly dùng Hoàng Tuyền Dẫn bổ mấy cái bàn ghế đã bị sâu mọt đục khoét trong điện để nhóm lửa, mặc dù nhiều khói nhưng ấm áp. Hà Giản ngồi xuống một cái ghế trơ trọi trong phòng, sốt ruột nói: “Đại đương gia của ta, ngươi còn ngồi được à! Lần này nếu gia không lập Bệ Tàng Thi làm hậu, Bệ Thừa Nghĩa nhất định sẽ không dừng lại! Ngươi thật muốn cứ tiếp tục đánh cuộc với gia, tức giận cả đời? Ngươi biết lúc này nên làm gì chưa?!”
Ân Trục Ly đ