Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.
lâu mới nói: “Như vậy mới có tình thú.”
Thẩm Đình Giao đương nhiên không làm nàng mất hứng, cũng đưa tay ôm nàng. Một lúc lâu sau, Ân Trục Ly tìm ấm trà, tự rót nửa tách trà nóng, uống trước một ngụm rồi mớm cho Thẩm Đình Giao. Thẩm Đình Giao không hề nghi ngờ, uống hết ngụm trà. Hai người ngồi bên giường, dựa sát vào nhau. Hắn cảm thấy than cháy rất đượm, cảm thấy mơ hồ, cổ họng khô nóng, vội nói: “Trục Ly, không còn sớm, ngủ đi.”
Ân Trục Ly cho thuốc rất nhẹ, vì thế lại rót nửa chén mớm cho hắn. Người Thẩm Đình Giao không khỏe, uống nhiều thuốc hại người, nàng cũng không dám kê thuốc bừa. Uống xong chén này, Thẩm Đình Giao càng mơ hồ. Hắn nghiêng người cởi đồ của Ân Trục Ly, Ân Trục Ly lại muốn chơi cút bắt, lùi vào khoảng không, lùi vào giường bên, ẩn vào bóng đêm.
Thẩm Đình Giao gọi nàng vài tiếng, đưa tay sờ giường. Cơ thể nữ ấm áp vào tay, hắn khẽ cười: “Chết tiệt, đừng làm mất hứng!”
Tấm màn dần hạ xuống, giọng Thẩm Đình Giao vang lên trong bóng tối dày đặc: “Trẫm biết gần đây ngươi không vui, đợi qua chuyện thi cử, trẫm đưa ngươi ta ngoại ô săn thú.”
Ngoài phòng gió tuyết ầm ầm, trong phòng cảnh xuân dạt dào.
Ân Trục Ly nhẹ nhàng mở cửa. Trần Trung vẫn chờ đợi hết phận sự của mình. Nàng né ông ta, cố gắng để không quay đầu lại… Không phải chỉ là đi săn thôi sao! Sau chuyện này, lão tử muốn đi săn thì cứ đi, cần gì ai dẫn đi!
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ân Đại đương gia lại muốn làm gì đây?
Màn buông xuống. Dù Thẩm Đình Giao choáng váng nhưng vẫn cảm nhận được có điều không đúng: người này rất thơm, còn Ân Trục Ly không dùng hương liệu; Ân Trục Ly tập võ, cơ thể rắn chắc, người trong tay hắn lại mềm mại. Hắn không hiểu chuyện gì, tỉnh ngủ ngay, ngừng tay lại.
Đầu hơi đau, hắn muốn gọi Trần Trung ngoài cửa nhưng cổ họng lại bỏng rát. Người kia tiến vào lòng hắn, một lúc sau đưa tay cởi đồ của hắn. Hắn cầm cổ tay đó, tức giận đến nổ phổi… Ân Trục Ly, Ân Trục Ly!!!
Khi đó, Ân Trục Ly đang ngồi dưới tàng cây mai. Tuyết rơi dày đặc, phía chân trời còn thấy những vụn băng lóe lên. Ánh tuyết sáng lên trong đêm, nàng dựa vào cây mai, lòng như trút được gánh nặng. Nàng không thể nào trả giá, không hiểu được sự nhiệt tình ngập tràn hóa thành nỗi bi phẫn của kẻ lòng lang dạ thú.
Mùi rượu tỏa ra nhưng trời chợt rất lạnh. Nàng dựa vào cây mai mà ngủ, hoa mai và băng tuyết rơi lên bộ cung trang Bách Điểu Triêu Hoàng đỏ rực. Trong mơ, cỏ cây màu như sương khói, vó ngựa đạp lên cỏ xanh, trong rừng có bóng dáng mờ nhạt, ai đó khẽ ngâm: “Trường tương tư, tại Trường An… Mỹ nhân như hoa cách vân đoan. Thượng hữu thanh minh chi cao thiên, hạ hữu lục thủy chi ba lan.” (1)
Nàng đột nhiên giật mình, bất ngờ khi thấy trước mắt vụt sáng lên. Thẩm Đình Giao lẳng lặng đứng trước mắt, không rõ vui buồn. Hắn mặc đế phục màu vàng, tóc dài chải chuốt cẩn thận, khuông mặt thanh tú nổi bật trên nền vàng tươi sáng nhưng nhìn lại xa cách hơn nhiều, có vẻ gì đó uy nghiêm.
So sánh với hậu cung, phải nói rằng trong triều náo nhiệt hơn rất nhiều: quần thần chỉ toàn chúc tụng, chúc tụng Gia Dụ đế tránh xa gian phi, trọng nữ tử hiền đức.
Bệ Thừa Nghĩa ở biên quan xa xôi cũng gửi thư về, đầu tiên là thay con gái tạ thánh ân, thứ hai cũng có ý ám chỉ với Thẩm Đình Giao. Con gái ông ta giờ chỉ là thứ ba, đương nhiên ông ta muốn tạo áp lực với Thẩm Đình Giao vì Văn Hú Hoàng hậu đã bị biếm vào lãnh cung nhưng vẫn tại vị, lúc nào cũng có thể ra khỏi đó. Hơn nữa, người đàn bà này không thể coi thường được, Bệ Thừa Nghĩa biết rõ. Không loại bỏ nàng thì con gái mình đừng mơ ngồi yên ổn ở hậu cung.
Hiền giả từ xưa luôn đánh giá rằng quân chủ không thể là kẻ dơ bẩn, trực giác của họ nói rằng một kẻ háo sắc chắc chắn là hôn quân. Một đế vương sủng ái gian phi thì sao có thể là người anh minh được?
Chuyện trong thâm cung: kẻ ngoài không biết càng dễ chọc vào kẻ có bệnh.
Đương nhiên, náo nhiệt tân sủng trong cung không hề lan truyền đến cung Lục Bình. Ân Trục Ly đi theo hai thị vệ tới thẳng nơi đó, thấy mà không khỏi choáng váng: cung thất rách nát, cỏ hoang mọc khắp nơi. Cứ như là trên trời dưới vực: một nơi tráng lệ một nơi hoang tàn, không hề liên quan chút nào.
Thị vệ đuổi Ân Trục Ly vào trong. Ân Trục Ly đứng ở giữa sân mà ngẩn người. Lãnh cung nào cũng chứa chấp những người phụ nữ may mắn còn tồn tại, chẳng hạn như phi tần không có con nối dõi của tiên đế và cung nhân già không còn nơi để đi. Vấn đề là nơi này không hề có chút sức sống nào, cứ như chiếc lá trên cây cuối thu – thậm chí không buồn giãy dụa, chỉ nằm im chờ về với bụi đất.
Nàng bước từ từ vào. Tường sập một nửa, phần tường còn lại cũng lung lay như sắp đổ. Mặt đất không lát đá, tuyết tan chưa hết, đất lầy lội bước đi rất khó khăn. Đột nhiên nàng hiểu ra vì sao Thẩm Đình Giao muốn che chở cho Khúc Lăng Ngọc: cái nơi như thế này thì sống lâu thà rằng chết luôn.
Nàng bị xếp ở một phòng phía tây. Căn phòng lạnh như băng, giường bị mối mọt gặm; đừng hòng mơ đ