Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342020

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2020 lượt.

i cao xuống phía dưới, thẳng dính vào đôi môi kiều diễm ướt át. Cánh môi như bị phủ nước, vô cùng mềm mại. Răng môi quấn quít hắn hừ nhẹ một tiếng đôi tay vô cùng chậm chạp ôm vòng hông của nàng, phía dưới đã kích động lại không thể vọng động. Hắn hơi nhíu lông mày nhắm mắt lại, bởi vì nụ hôn sâu của nàng mà năm ngón tay hắn giữ thật chặt tay vịn bên cạnh ao.
Nàng thử dò xét đụng chạm nơi đã nhô lên kia, ngón tay có vẻ hơi thô sần chạm vào chỗ da thịt mềm mại nhạy cảm nhất, hắn hít sâu một hơi căng thẳng cắn chặt hàm răng. Ân Trục Ly chỉ cảm thấy trên lưỡi đau xótliền đè hắn lên vách đá cẩm thạch bóng loáng cạnh bờ ao, một tay cầm lấy chậm rãi ma sát.
Thẩm tiểu vương gia không nói được câu nào, đôi tay mấy lần muốn giữ lấy hông của nàng hung hăng tiến công một trận, nhưng cuối cùng vẫn cầm tay vịn thật chặt, giọng nói mơ hồ thật thấp: "Trục Ly đến."
Có nước bao quanh, hôm nay đường vào cực kỳ dễ. Cái loại nhiệt độ lửa nóng bao chặt hắn, hắn không thể không đưa tay đỡ ngực nàng, tạm ngừng đi về phía trước, chống đỡ này làm cảm giác xôn xao thật khó tả.
Mấy ngày nay vẫn lên đường, hai người mặc dù thân mật nhưng lo làm phiền người khác nên không thể tận hứng. Hắn có mấy lần cũng muốn nhưng thái độ của Ân Trục Ly không rõ nên hắn đành phải chịu đựng. Ngày hôm nay cùng tắm, hắn phát hiện người này luôn cho hắn niềm vui bất ngờ, cảm giác thỏa mãn hơn trong trí nhớ rất nhiều.
Cảm giác như có như không, đầu ngón tay của nàng cạo nhẹ vùng da thịt trên lưng làm hắn hơi ngứa, hồn phách đều bay mất, hắn thở hổn hển một hồi rồi buông tay chống đỡ ở ngực nàng ra. Nàng dẫn địch tướng tiếp tục đi tới làm hắn không thể khống chế được nữa rên rỉ ra tiếng.
Ân Trục Ly đấu với địch tướng 300 hiệp, thấy trên trán hắn phân không rõ là nước hay mồ hôi, trong conngươi hơi nước nhẹ nhàng, sắc hồng trên hai gò má càng sâu đủ biết là hắn đang hưởng thụ. Nàng chạm khẽ quả anh đào trước ngực hắn chọc cho hắn run rẩy một hồi, nhưng trong lòng thì cười nhạt: không ăn mấy ngày làm sao biết thịt ngon đây?
Thẩm tiểu vương gia nửa khép mắt đẹp, đôi môi khẽ nhếch, thái độ mặc người chém giết nhưng Ân Trục Ly lại thả cho tặc tướng một con ngựa, hắn không nhịn được đè lại nàng cạnh bờ ao đang muốn công thành thì thấy nàng hơi nhíu lông mày hắn vội cố nén dục vọng đang dâng trào, một tay giữ lấy nàng nhẹ giọng thở dốc.
Ân Trục Ly mỉm cười ôm lấy hắn, trận chiến này kéo rất dài, nhưng cũng có chút vị riêng. Đợt này tặc tướng rốt cuộc không chống lại được bị đánh cho không chừa mảnh giáp. Thẩm tiểu vương gia tựa vào ngực nàng thái độ bó tay xin hàng. Ân Trục Ly vỗ vỗ gò má như ngọc quý không tỳ vết của hắn, giọng nói cũng mang theo chút thở dốc: "Cửu gia thật biết nghe lời hôm nay có phần thưởng ."
Nàng cúi người xuống nước, Thẩm Đình Giao chỉ cảm thấy địch tướng phía dưới đã bị một mảnh mềm mại bao vây. Tóc dài như mây quét qua da thịt tinh tế như ngọc dưới lưng làm toàn thân hắn căng thẳng, tâm hồn lay động thật sâu.
"Trục Ly. . . . . ." Hắn nhẹ giọng kêu nàng, mờ mịt đưa tay tới chỉ chạm được tóc dài bồng bềnh trong nước, nàng hiện tại không giống như thương nhân giàu có nhất thiên hạ nữa mà giống như yêu tinh hấp dẫn làm hồn người không thoát ra được.






Hai người chiến đấu từ bồn tắm tới bên giường, Thẩm tiểu vương gia ngủ tới giờ thân ngày hôm sau vẫn chưa muốn rời giường, cũng may là Tiểu Nhị ân cần mang rượu và thức ăn vào, Thẩm Đình Giao vén màn lên nhìn, chính là những món ăn hắn thích.
Tiểu Nhị kia dọn mấy món ăn lên bàn rồi lại cung kính nói “Mời gia từ từ dùng, phu nhân vừa mới dặn là để cho ngài dùng cơm rồi tắm rửa thay quần áo, tới giờ Dậu thì phải mang ra phơi…” tiểu Nhị vốn là người khôn khéo, nghĩ đến những lời kia sẽ làm vị gia này tự ái nên lại sửa lời “mang theo cần câu rồi đưa gia đi câu cá.”
Thẩm Đình Giao ừ một tiếng, ngồi dậy, đêm qua chiến đấu kịch liệt quá làm bên hông của hắn vẫn còn đau nhức, trên người vẫn còn đầy các dấu vết ái muội. Ân Trục Ly hôm qua thật phóng đãng, chẳng hiểu gì là thương hoa tiếc ngọc, lúc ấy thì thoải mái thật đấy, nhưng bây giờ lại có chút khó chịu. Hắn bèn đưa tay sờ sờ.
Người đứng ngoài màn khẽ than một tiếng, người phía trong áo quần xộc xệch, mái tóc đen xõa ra trên vai, da thịt trắng tuyết lưu lại những dấu vết hồng hồng, thật là một cảnh đẹp khiêu gợi làm sao. Thẩm Đình Giao cau mày, đưa tay xoa xoa nơi đang còn đau, cảnh đẹp phong tình đó thật khó diễn tả bằng lời. Những khách vãng lai bình thường cũng mang theo nữ quyến, nói tới mỹ nhân thì Tiểu Nhị này cũng đã gặp qua vô số người, nhưng lúc này vẫn hoảng hốt đứng yên tại chỗ.
Đứng nhìn một lúc, mỹ nhân trên giường khẽ nâng cánh tay rồi đột nhiên nhoẻn miệng cười, ánh mặt giận dữ làm người ta không hít thở nỗi nhưng giọng nói lại dịu dàng “Ngươi nhìn cái gì vậy hả?”
Lam công tử này vốn là người Lạc Dương, tên Linh, nhưng đầu năm đến nay nếu đưa ra được cái giá thì chuyện bán mình cũng chẳng có gì là lạ. Mà Thẩm tiểu vương g