XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341972

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.

u làm thiếp thế này? Bệ hạ sao không nghe lời Hà thái phi, lập nàng làm hậu luôn?”
Thẩm Đình Giao cúi người hôn lên đôi môi đanh đá đó, nói qua quýt: “Tổ huấn Ân gia không cho làm thiếp còn gì?”
Ân Trục Ly cười xong thì lạnh nhạt nói: “Thảo dân vốn là thương nhân, cũng không có lòng trèo cao. Ngươi để ý đến tình nghĩa huynh đệ mười năm thì cho ta một bức hưu thư. Sau này gặp lại, ta cũng thừa nhận ân tình này của ngươi!”
Thẩm Đình Giao bất ngờ đưa tay bóp cổ nàng, dưới thân lại không kiên nhẫn được, cứ tiến vào. Hắn lạnh lùng nói: “Đừng có mơ!”
Nơi ấy của nàng khô khốc. Thẩm Đình Giao cũng thấy hơi bực bội: hai người cá nước thân mật ngày càng hài hòa, giờ lại loạn lên…
Có điều lòng đế vương sao có thể chỉ để ở một người? Đại Huỳnh đang thương tật đầy mình, nếu gian thương này lại làm loạn từ trên xuống thì đến bao giờ mới có thể có quốc phú dân cường?
Hắn tiếp tục công thành lược trì, chốt một câu: “Sau ngày mai, thuế thương lữ tăng một thành. Phỉ gia dụ địch thành công, miễn thuế hai thành trong vòng ba năm.”






Khi trở lại điện Chiêu Quang, đêm đã khuya. Thanh Uyển dẫn một đám cung nhân thị tì tắm cho nàng. Không lâu sau, Kha Đình Phong cũng đến. Vì Ân Trục Ly giả bệnh, thị vệ tưởng thật nên lập tức mời hắn tiến cung. Ân Trục Ly có chút uể oải, chỉ sai người thu xếp cho hắn ở trong Thiên Điện, ngày mai sẽ đón tiếp.
Thanh Uyển đấm lưng cho nàng, khi nghĩ lại không khỏi có chút lo sợ: “Đại đương gia, ngươi thật sự thả Nhị gia? Nếu lỡ như hoàng thượng lại bắt được hắn, phải làm sao bây giờ?”
Ân Trục Ly phẫn nộ: “Cái gì mà làm sao bây giờ? Nếu như hắn bị bắt cũng là bị bắt trên thương thuyền của Phỉ gia, liên quan gì đến ta! Tốt nhất là Thẩm Đình Giao nóng giận đến mức tịch biên cả Phỉ gia, hừ.”
Thanh Uyển dùng xà phòng hình trứng ngan chà xát giúp nàng: “Đại đương gia, trước kia không phải ngươi rất ghét Nhị gia sao, tại sao lúc này lại mạo hiểm…” Nàng làm động tác cắt cổ, “Thả hắn ra?”
Ân Trục Ly ngâm mình trong nước nóng, rất lâu sau mới đáp: “Có thể… là vì Bồng Lai tiên đảo, vùng đất tràn ngập cúc vàng cùng diên vĩ kia đi.”
Khúc Lăng Ngọc đứng dậy, vẫn không nhìn Ân Trục Ly, Ân Trục Ly cũng không muốn để ý quá mức đến nàng. Thật ra mà nói hai người cũng là tỷ muội cùng cha khác mẹ, nhưng hôm nay đã thành kẻ thù không đội trời chung. Thù nhỏ có thể bỏ qua, nếu là huyết hải thâm cừu thì thêm một chút thù hận nữa cũng chẳng sao.
Hà thái hậu chỉ sợ nàng hóa giải oán thù mà không biết rằng căn bản là nàng không muốn hóa giải.
Mười mấy người đang ngồi, điện Chiêu Hoa lại vô cùng tẻ nhạt. Lúc đầu Hà thái hậu còn răn dạy chút cung quy, lải nhải chút việc nhà, sau cũng hết chuyện để nói. Lúc này, Ân Trục Ly mới lạnh nhạt nói: “Hôm nay Huệ phi mới sắc lập, đêm nay bệ hạ phải ngủ lại Tê Phượng cung. Hôm nay ngươi cũng đã mệt mỏi, tạm thời hồi cung đi.”
Nói xong, đột nhiên nhớ ra Tê Phượng cung chính là tẩm cung của hoàng hậu các triều đại trước kia, ừ, nàng cũng không thể cứ ở mãi chỗ này phải không? Đang lúc suy tư, Hà thái hậu cũng đã đứng dậy: “Đúng lúc ai gia cũng mệt mỏi, Huệ phi đưa ai gia về cung đi.”
Khúc Lăng Ngọc vẫn ôn thuận gật đầu. Nàng vẫn không nhìn Ân Trục Ly, đối mặt với cường địch mang huyết hải thâm cừu, từ đầu đến cuối cũng vẫn không va chạm. Mà chuyện Khúc Thiên Cức phản bội cũng không dính líu đến nàng. Ân Trục Ly làm sao có thể đoán không ra điểm then chốt trong đó?
Nàng không phải là người tốt, lập tức trêu ghẹo: “Ta thấy Huệ phi gần đây thật gầy gò, chi bằng tuyên một ngự y nhìn qua đi?”
Dù Khúc Lăng Ngọc không ngẩng đầu, thân thể cũng bị chậm lại. Hành động ngắn ngủi trong chớp mắt này đã bị Ân Trục Ly nhìn thấy, nhưng Ân Trục Ly cũng không nói gì, vẫn cười híp mắt nhìn Khúc Lăng Ngọc cùng Hà thái hậu rời hỏi điện Chiêu Hoa. Trái lại bị Hà thái hậu răn dạy một câu: “Bây giờ ngươi đã là quốc mẫu của Đại Huỳnh, phải chú ý đến ngôn từ danh xưng. Đừng mang khí chất thương nhân giang hồ vào cung, mất thể diện hoàng gia.”
Ân Trục Ly làm sao có thể mất bình tĩnh, huống chi trên tay nàng đang nắm giữ hy vọng lớn lao của bà ta, dù thuận nghịch thế nào cũng sẽ bị bà ta cắn, cần gì phải bực bội vớ vẩn. Nàng liền chẹn họng bà ta: “Mẫu hậu giáo huấn rất đúng. Trục Ly vốn là phường chợ búa, khó tránh khỏi chuyện lây nhiễm thói xấu của dân gian, sau này còn phải học thêm nhiều điều về tam tòng tứ đức của mẫu hậu mới phải.”
Sắc mặt Hà thái hậu lập tức có chút khó coi: Thẩm Đình Giao là một đứa con riêng, chuyện này cũng chỉ có bà ta, Phó Triêu Anh, Ân Trục Ly cùng Thẩm Đình giao biết được. Làm chủ mà mang trên lưng ô danh lén lút tư thông, sát hại hoàng tử chính thống, loạn thần tặc tử, còn dám phách lối giảng dạy về thể diện của hoàng gia sao?
Hà thái hậu đã sống lâu trong lãnh cung, cũng là người giỏi đoán ý qua lời nói và sắc mặt, khi mở miệng lần nữa, giọng điệu lại hết sức nhu hòa: “Ngươi cũng hiểu rõ đạo lý, tác phong hành sự cũng tốt hơn nha đầu Lăng Ngọc này rất nhiều. C