Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341977

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.

hẳng qua là trong cung có nhiều quy củ rườm rà. Lúc rảnh rỗi, tốt nhất mẫu hậu nên hàn huyên với ngươi một chút.”
Đây xem như là giữ đầy đủ thể diện cho nàng, Ân Trục Ly đương nhiên chuyển giọng: “Vâng. Nhi thần cung tiễn mẫu hậu.”
Khi đó Thẩm Đình Giao đang ở điện Chính Đức. Trương Thanh biết hắn để ý Ân Trục Ly, chỉ sợ Hà thái hậu không giữ thể diện cho Ân Trục Ly, vội vàng đuổi tên nội thị đang muốn bẩm báo ra ngoài. Thẩm Đình Giao nghe vậy cũng chỉ cười khì: “Nàng chỉ không giữ thể diện cho mẫu hậu đã là nên cảm tạ trời đất; thay vì an ủi nàng, không bằng đến Tiêu Thục cung trước để xem mẫu hậu một chút.”
Hắn đặt sổ sách xuống, còn chưa đi vào Thục Tiêu cung, đã nghe thấy tiếng đổ vỡ, vừa nhìn vào bên trong: quả nhiên là Hà thái hậu đập vỡ bình hoa làm từ sứ Thanh Hoa, mảnh vụn rơi đầy đất. Trái lại, hắn mang theo ba phần cười: “Vì sao mẫu hậu lại làm vậy?”
Hà thái hậu lệnh cho cung nhân lui xuống, thầm nghĩ tuyệt đối không thể để Ân Trục Ly ở lại nơi này: “Ngô nhi, hôm nay mẫu hậu đến điện Chiêu Hoa một chuyến.”
Thẩm Đình Giao gật đầu. Hà thái hậu vẫn mang dáng vẻ tự xem mình là trung tâm, ngoại trừ Ân Trục Ly, người khác muốn chọc giận bà thành như thế cũng không dễ.
Hà thái hậu mau chóng khôi phục vẻ bình tĩnh, sắp xếp lời nói: “Hôm nay, Ân Trục Ly nói bóng gió thân thế của ngươi trước mặt mọi người.”
Thẩm Đình Giao cau mày, với cửu khiếu linh lung tâm* của hắn, làm sao có thể không biết địch ý của Hà thái hậu đối với Ân Trục Ly. Ân Trục Ly một tay bóp bảy tấc của bà. Quả thực mặc dù hắn biết những lời này là nửa thật nửa giá, vẫn muốn làm ra vẻ để ý: “Làm sao có thể phát sinh chuyện như vậy?”
Thần sắc Hà thái hậu nghiêm túc: “Ngô nhi, hiện tại ngươi lập nàng làm hậu, đã là tận tình tận nghĩa. Người này… không thể lưu lại được.”
Năm ngón tay của Thẩm Đình Giao nhẹ siết, nét vui vẻ trên mặt không giảm: “Mẫu hậu, nàng bị nuông chiều thành quen, sau này ngài ít đến điện Chiêu Hoa là được. Trẫm bảo đảm nàng tuyệt đối sẽ không chủ động xuất hiện trước mắt ngài.”
Hà thái hậu có chút khó hiểu: “Hoàng nhi, mẫu tử chúng ta sống nương tựa lẫn nhau đã nhiều năm như vậy, xem Tiêu Thục cung giống như lãnh cung, chịu hết thảy sự xem thường của mọi người trong cung, vì sao? Chưa diệt trừ người này, ta, ngươi, còn có… đều là mệnh treo sợi tóc. Bây giờ ngươi là vua của Đại Huỳnh, muốn nữ nhân nào mà chẳng được? Tại sao lại che chở nàng như vậy?”
Thẩm Đình Giao hàm súc cười: “Mẫu hậu, trên thế gian có vô số nữ nhân, mà Ân Trục Ly chỉ có một người. Trẫm chiếu cố nàng, tất nhiên là bởi vì nàng có thứ mà tất cả những nữ nhân khác không có.”
“Nhìn thấy chưa, đây chính là năng lực của lão tử!” Trong bồn tắm, Ân Trục Ly vỗ vỗ ngực, giọt châu ngọc trên ba đào mãnh liệt phát ra màu sắc rực rỡ. Thanh Uyển đứng sau phốc cười: “Đại đương gia, ngài còn cười được. Bây giờ xe ngựa, tàu thuyền, hàng hóa của Ân gia phải bỏ ra bốn phần thuế, Phỉ gia kia trái lại chỉ tốn hai phần. Cứ như vậy, chi phí của chúng ta phải tăng lên. Bọn họ nhất định sẽ hạ giá cạnh tranh với chúng ta, chẳng khác nào bắt chúng ta bổ sung phần thuế của Phỉ gia. E là Hách tổng quản cũng rất sốt ruột.”
Ân Trục Ly lấy ngón tay vuốt dọc theo bồn tắm, tiết tấu thanh thoát, chân mày lại nhíu chặt: “Phải rồi, Kha đại phu còn ở trong cung đúng không? Sáng mai ta sẽ đi tiễn hắn rời cung, tiện thể chuyển lời cho Hách Kiếm…”
Hai ngày sau, quả nhiên chi phí hàng hóa của Phỉ gia giảm xuống, tán dương hoàng ân cuồn cuộn. Thiên tử ra chiếu miễn giảm giảm hai phần thuế của Phỉ gia, vô cùng thuận lợi cho việc tiêu thụ. Có hàng hóa giá rẻ đương nhiên sẽ có người bon chen thu mua. Nhưng ngày vui chóng qua, không bao lâu sau liền có tin đồn rằng bên phía phương Tây từng lén lút vận chuyển mười mấy thuyền “đồ bỏ đi của phương Tây”, chẳng hạn như y phục mà người chết đã mặc, cặn bã lá trà đã dùng lại được phơi khô, kim ngân châu báu chôn trong mộ vân vân. Thương nhân lòng dạ đen tối mua vào bằng giá thấp, để ổn định giá bán ra, kiếm lấy đồng tiền dơ bẩn!
Tin đồn truyền đi luôn luôn nhanh nhất, hơn nữa còn không tìm ra nguồn gốc. Không lâu sau, cả thành Trường An, thậm chí cả phân nửa Đại Huỳnh cũng bắt đầu huyên náo sục sôi.
Dân chúng cũng không phải hạng ngu ngốc, nhân lúc rảnh rỗi bọn họ cũng suy nghĩ — ngươi nói xem, Phú Quý thành gì đó cũng đang từ từ tăng giá, Phỉ gia này, bọn họ hảo tâm hạ giá xuống làm gì đây?






Chuyện cửa hàng của Phỉ gia bị đập phá để sau hãy nói. Lại nói đến đêm phong phi của Khúc Lăng Ngọc: hôm đó Thẩm Đình Giao không đến Tê Phượng cung để qua đêm. Khi đó Ân Trục Ly đang nằm đọc sách trên tháp, trong điện, than cháy rừng rực, cửa sổ mở hơn phân nửa; bên ngoài cửa sổ, mấy nhánh hàn mai lung lay bất định, lưu lại bóng hình sinh động trên tường.
Ân Trục Ly vốn nghĩ rằng hắn sẽ không tới, lúc này đang nửa nằm nửa ngồi trên tháp mà đọc sách. Hắn cũng không bảo cung nhân chuẩn bị, giống như lúc ở Phúc Lộc vương phủ khi trước, hắn cũng tự tại t