Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342007
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2007 lượt.
ó nói: “Nhớ nhé, ngươi lại đại nội nhất phẩm thị vệ của binh thị vệ Tiêu Nhị. Mẹ ngươi bệnh nặng, Vương thượng chuẩn cho ngươi về thăm nhà.”
Thẩm Đình Diêu lắc đầu: “Vô ích, hắn sẽ đoán được ngươi để ta đi. Ta mất tích, hắn sẽ cho Thủy Vận Ti điều tra các thuyền qua lại với Ân gia.”
Ân Trục Ly lơ đễnh: “Lo lắng làm gì.”
Nàng gọi một công nhân đi tìm lão đại phụ trách vận chuyển của Ân gia. Gió lạnh lùa, Thẩm Đình Diêu ho khan. Ân Trục Ly lấy nữ trang trên tóc, minh châu đeo tai cộng với ngân phiếu trên người đưa cho hắn: “Khúc Hoài Thương đi từ quận Thiên Thủy về phía Tây để trốn. Nếu ta là ngươi, ta sẽ đi về phía Tây theo hắn.”
Thẩm Đình Diêu khó hiểu: “Sao ngươi giúp ta?”
Ân Trục Ly nhìn thẳng vào mặt hắn, đột ngột tát hắn một cái: “Cái tát này là vì mấy lần ngươi động tay động chân với lão tử mấy năm nay.”
Thẩm Đình Diêu bị đánh choáng váng đầu óc. Lão Đại đang đến, Ân Trục Ly cúi xuống nhỏ giọng nói với hắn mấy câu. Hắn gật đầu liên tục.
Một lát sau, lão đại đưa Thẩm Đình Diêu trong trang phục thị vệ lên bến tàu.
Chưa đến nửa giờ sau, bến tàu có chuyện ầm ĩ. Hóa ra là có một thị vệ về quê thăm người thân muốn lên thuyền buôn của Ân gia. Giọng lão đại rất to, phải đến nửa bến tàu đều nghe thấy: “Một tên thị vệ như ngươi cũng không nhìn lại bộ dạng tởm lợm của mình xem, chưa gì đã đòi đi thuyền Ân gia miễn phí! Đại đương gia của chúng ta là ai? Phúc Lộc Vương phi! Phúc Lộc Vương giờ đã thành đương kim thiên tử. Không lâu nữa Vương phi sẽ thành Hoàng hậu, ngươi chưa phải chết là may lại còn nghĩ Ân gia phải nịnh bợ mình???”
Thẩm Đình Diêu bị nói đến ngượng chín người, bên kia lại có người nói: “Úi xời, Ân Đại đương gia chẳng được phong hậu đâu, nô tài các ngươi chưa gì đã mắt lên đỉnh đầu rồi.” Mọi người đều quay qua nhìn. Đó là Thiểu Đông Gia của Phỉ gia. Hắn cung kính nói với Thẩm Đình Diêu: “Đại nhân đừng so đo với kẻ tầm thường mắt chó coi thường người đó. Thuyền buôn của Phỉ gia cũng không xa thuyền buôn của Ân gia. Ai cũng có cái khó, đại nhân lên thuyền đi.”
Thẩm Đình Diêu tạ ơn hắn. Lúc lên thuyền, quay đầu lại nhìn bến tàu đã chỉ thấy người đi tấp nập, không còn bóng dáng Ân Trục Ly nữa.
Con phố dài phủ đầy tuyết không còn một bóng người trong đêm, Ân Trục Ly đạp tuyết, khẽ ngâm nga khúc hát, đi đến Tây Giao. Phía tây thành Trường An có ngọn núi là nghĩa trang của mấy đại gia tộc, tổ lăng của Đường gia ở trong đó.
Từ sau khi Đường Ẩn si mê Ân Bích Ngô đến thần hồn điên đảo, Đường gia và Ân gia vẫn không hòa thuận. Khi đó, sĩ nông công thương thì thương nhân là không có địa vị nhất, người đọc sách tự cho bản thân rất cao, khó tránh khỏi việc khinh thường. Đường Ẩn lại vì một nữ nhân mà bỏ lỡ cả đời, thậm chí chịu khổ đến mức chết bất ngờ, mối quan hệ sơ sài của Đường gia và Ân gia kết thúc hẳn.
Ân Trục Ly càng nghĩ càng khó chịu. Sau khi Đường Ẩn chết, nàng chưa bao giờ đến bái tế. Nàng không muốn tin rằng nam tử thanh như lãng nguyệt kia đã thực sự trở thành cát bụi. Có điều, tối nay, dù trời giá lạnh, hơi thở cũng đông lại, nàng lại muốn tìm một nơi nào đó thanh tĩnh một chút.
Nàng uống rượu rất nhiều. Lúc ở tửu quán, lúc đứng lên định trả tiền vò Nữ nhi hồng mới nhớ ra mình đã đưa hết bạc cho Thẩm Đình Diêu, bản thân có thể xem như rỗng túi. Vì thế, nàng xấu hổ quá, đành dùng chiếc áo lông cừu đổi lấy hai vò từ Thiệu Hưng.
Chưởng quầy dù không biết nhìn đồ da nhưng dù thế nào cũng nhận ra rằng chiếc áo này có thể đổi đến cả trăm ngàn vò rượu. Dê béo ít gặp, hắn hớn hở đồng ý.
“Không cần làm phiền tổ tiên. Lui ra hết đi.”
Ân Trục Ly vốn rất quen thuộc với giọng nói lạnh lùng như băng tuyết này. Không ngờ Thẩm Đình Giao lại đến đây. Nàng vẫn dựa lên tấm bia đá. Thẩm Đình Giao vỗ từng khối bia. Nói về việc ngụy trang, hắn kiên nhẫn và cẩn thận hơn Ân Trục Ly nhiều lắm. Hắn kiên nhẫn sờ từng tấm bia, xác định đợi Ân Trục Ly đi ra cần nửa canh giờ.
Ân Trục Ly lẳng lặng nhìn hắn dịch chuyển càng lúc càng gần. Cái áo khoác chồn tía kia – con chồn là nàng săn, trang phục là bút tích của Vân Thiên. Khi đó hắn nhu thuận đáng yêu, khi ôm vào lòng y hệt con mèo. Bây giờ hắn lộ nguyên hình, nàng cũng không thấy buồn hay giận gì – mọi người đều diễn trò vì những mục đích khác nhau.
Không ai cao thượng hơn ai, không ai đê tiện hơn ai. Nàng giận hắn làm gì?
Nàng thật sự khâm phục sức chịu đựng của hắn. Hơn mười năm, Thẩm Đình Giao chấp nhận bị nàng sai phái, còn nàng thì chẳng biết gì hết. Một người tỏ ra yếu thế là bình thường, nhưng một người có thể tỏ ra yếu thế đến mười năm thì cũng hơi biến thái.
Thẩm Đình Giao xoa bia một hồi, cuối cùng cũng phát hiện ra tấm bia nàng dựa vào. Hắn nhắm mắt, nhẹ nhàng nói: “Ân Trục Ly!”
Ân Trục Ly quyết định giả ngu, lập tức cầm vò rượu đi ra: “Trời lạnh thế này mà bệ hạ cũng tới rồi. Đến đây, uống một ngụm.”
Thẩm Đình Giao không tiếp rượu. Có quá nhiều chuyện, hắn không biết hỏi cái gì trước, đảnh nói: “Đây là mộ Đường Hiến, tự Mục Chi, n