Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342135
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2135 lượt.
Căn còn giới thiệu Dương Tuyết cho anh là thực sự có chút không đạo đức, nhưng mà nếu như thật sự phân tích theo góc độ đạo lý, so với những người con trai khác, Lưu Thụy Căn càng có khả năng an toàn hơn một chút.>
Thứ nhất, anh sẽ không lừa tiền của Dương Tuyết; thứ hai, chắc là không đến nỗi sẽ lừa sắc đẹp cô ấy; thứ ba... Nói như thế này có thể là hơi bày đặt, nhưng mà tôi thật sự cảm thấy, Dương Tuyết có được sự giáo huấn lần này, về sau sẽ càng dễ dàng nhận biết được thực tế hơn.
Nhưng mà câu này phải nói như thế nào nhỉ? Chủ nghĩa tư bản luôn đẫm máu, nhà tư bản trời sinh đều là những con quỷ hút máu người, một cô gái béo ú sống khép kín như tôi không phải là đối thủ đâu, Lưu Thụy Căn nói một câu thôi mà đã làm cho tôi bị dìm xuống tận dưới nước.
“Trong giai đoạn hiện tại, hay là cô Hoàng cùng đi tới đây với cô Dương đi, như thế này, chúng tôi mới có thể yên tâm hơn.”
Đây là câu nói của Lưu Thụy Căn khi tôi sắp đặt cho hai người họ gặp nhau lần thứ hai, tôi vốn không thèm để ý, trực tiếp nói thời gian và địa điểm cho Dương Tuyết nghe, nào ngờ một lát sau Dương Tuyết lại gọi điện thoại qua cho tôi: “Cô Hoàng ơi, hay là cô Hoàng đi với em đi, em sợ...”
Giây phút đó, tôi ngẹn ngào khóc không ra nước mắt.
Em Dương ơi là em Dương ơi, em đã từng ở trong đội tuyển judo của trường cơ mà, em đã từng tiêu diệt gọn hơn hai mươi chàng trai đến xem mặt với em cơ mà, em đã từng đánh rắm để đuổi chàng chuyên viên của ngành công an đi cơ mà, em bây giờ phải sợ cái cóc khô gì nữa!
“Tiểu Dương này, em không hiểu thật hay giả vờ không hiểu thế, hai bọn em hẹn hò riêng với nhau mới có cơ hội, chị mà đi thì còn ra thể thống gì nữa.”
Mà cô Dương lại mặc nhiên cảm thấy tôi sáng đúng nơi đúng chỗ, sáng một cách cực kỳ tốt, trong cảm giác của cô ấy, tình cảm của cô ấy tiến triển rất tốt, có thể chọn ngày để đính hôn lập gia đình được rồi! Trong trường hợp này, cho dù trước đây tôi vốn không đánh giá cao Dương Tuyết cho lắm, nhưng mà lúc này đây tôi cũng không thể nào để cô ấy cứ như thế này mãi được, thế là có một hôm tôi gọi điện thoại cho cô ấy nói kĩ hơn về chuyện này, tôi lấy thực tế và lý thuyết ra để nói, từ tình yêu tay ba chẳng có kết quả tốt đẹp gì cho đến việc làm vợ bé sẽ rất bi kịch, nói cho cô ấy một cách toàn diện, kiểu qua lại giữa cô ấy và Lưu Thụy Căn như thế là không được. Tôi gần như đã nói thẳng với cô ấy, Lưu Thụy Căn đối xử với cô ấy không chân thành. Suýt nữa thì tôi trực tiếp nói cho cô ấy luôn, Lưu Thụy Căn làm thế chỉ vì tôi, mặc dù anh ta xối xử với tôi cũng chẳng chân thành, nhưng mà đối xử với cô t không chân thành hơn nữa!
Nhưng mà Dương Tuyết nghe không lọt tai: “Cô Hoàng, em biết trong lòng cô khó chịu, nhưng mà người như kiểu anh Lưu đây rất khó tìm. Hàng ngày cô gặp những người kia, đến khi gặp những người xài sang như chúng tôi đây đương nhiên là bị kích thích, nhưng mà, những việc khác cô có thể tự mình đưa ra lựa chọn, duy nhất chỉ có ba mẹ, hoàn cảnh gia đình, là do trời định, là sự tích lũy từ nhiều kiếp trước. Có điều cô Hoàng à, cô cũng đừng bi quan quá, mặc dù hoàn cảnh gia đình không khá giả, công việc cũng không tốt, nhưng mà thời gian gần đây cô đã gầy đi một chút rồi đấy, thực ra em thấy con gái không cần gì cứ phải giảm béo, việc gì phải khổ cực như thế, vì người khác mà đày đọa bản thân mình. Thực ra theo những quan điểm bình thường, hình như em cũng phải giảm cân thêm một chút, nhưng mà em luôn cảm thấy, nếu là của mình sẽ là của mình. Cô xem, không phải là em đã đợi được anh Lưu hay sao?”.
“Có điều cái này cô có học cũng không học được đâu, môn đăng hộ đối rất quan trọng, em và anh Lưu sống trong cùng một tầng lớp, có nhiều vấn đề chung cần nói, nếu là cô, tuyệt đối là không được. Có điều nghĩ đến công lao của cô giới thiệu anh Lưu cho em, em cũng sẽ để tâm xem trường em có thầy giáo nào thích hợp không. Thật đấy, cô Hoàng ạ, như công việc này của cô không ổn định thì phải tìm một người có công việc ổn định, mặc dù cái nghề giáo viên này con gái làm thì tốt hơn, nhưng mà chắc là cô cũng không dễ lựa chọn được người như vậy đâu.”
Nghe những lời nói này tôi cũng không biết là nên cười hay là nên tức, nói tóm lại là tôi á khẩu. Sau khi La Lợi biết, cười tôi: “Mày nói xem, mày giày vò mày như vậy để làm gì?”.
“Không phải tao, là anh ta, nếu như anh ta không đến gây chuyện, làm gì có nhiều việc như thế này?”.
“Được được, là anh ta, nhưng mà... Phiêu Phiêu, nói câu này có thể mày không thích, nhưng mà, mày không suy nghĩ lại được thật à?”.
Tôi nhíu mày một cái, La Lợi nói: “Đúng, là anh ta lừa mày, nhưng mà mày nói xem anh ta lừa mày cái gì? Mày cũng nói rồi, giữa hai bọn mày chưa xảy ra chuyện gì cả, cho nên anh ta cũng đâu có lừa cơ thể mày. Sau đó, mày cũng chẳng có tiền để anh ta lừa phải không? Đừng nói đến một vạn đó, mày mà mở miệng ra đòi, anh ta sẽ trả cho mày ngay lập tức, hơn nữa, không phải anh ta cũng đã dùng cách khác để trả cho mày rồi đấy ư?”.
Chính xác l