Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342133
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2133 lượt.
à như vậy, Lưu Thụy Căn đã đưa cho tôi rồi, mặc dù anh không tận tay nhét vào tay tôi, nhưng mà anh đã làm một thẻ VIP, chị Vu hiển nhiên là biết điều đó, tháng trước, đã thưởng cho tôi hai vạn. Khi nhìn thấy hai vạn đó, tôi thật sự đỏ mặt tía tai, không biết là phẫn nộ, ngượng ngùng hay là cái gì khác.
“Anh ta lừa tình cảm của mày, thực ra điểm này tao lại thấy không thể nói anh ta lừa, mày cảm thấy anh ta không có cảm tình với mày thật à? Bọn mình khoan hãy nói về việc dành bao nhiêu tình cảm, cũng không nói giữa hai bọn mày ai bỏ ra nhiều hơn, nhưng mà chẳng nhẽ không hề có một chút tình cảm nào thật ư?”.
“Anh ấy có không nhỉ?”.
“Nếu không có, thế bây giờ anh ta đang làm gì? Thẻ VIP kia khoan hãy nói đã, anh ta bây giờ ngày ngày cứ đi gặp người khác, không phải vì mày còn có thể là vì cái gì đây? Vì vui? Vì hay? Nói một câu không dễ nghe nhé, anh ta có thời gian đi gặp mặt mấy người bạn kia uống trà, đánh mạt chược còn có hiệu quả hơn việc này nhiều.”
Tôi nhìn chăm chăm vào ly trà trước mặt, không nói gì.
“Hơn nữa, Phiêu Phiêu, chẳng nhẽ mày không cảm thấy ở anh ta có nhiều điểm nghi ngờ hay sao? Đúng thế, việc đó xem ra có vẻ như là trùng hợp, nhưng mà chẳng nhẽ anh ta không biết mày và Mã Phương, Lý Trí thực ra có quen biết nhau ư?”.
“... Anh ấy biết.” Tôi nói trước mặt anh không chỉ một lần, hơn nữa, chúng tôi còn nói chuyện với nhau một lần về việc này nữa mà.
“Anh ta đã biết, thế thì tại sao lại còn để chuyện trùng hợp này xảy ra, mày không cảm thấy anh ta hoàn toàn có thể vẫy tay để ngăn chuyện đó lại ư? Còn nữa, mày không cảm thấy ngày hôm đó, sự xuất hiện của tao cũng quá đúng lúc hay sao?”.
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, môi run run: “La, La Lợi...”
Người bạn tốt nhất của tôi, người tri kỉ của tôi... mặc dù lý trí của tôi bảo rằng không thể, nhưng mà bây giờ tôi như một con chim sợ cành cong, sợ đến nỗi run rẩy lên, cũng may La Lợi kịp thời đập vào tay tôi: “Mày đấy, mày lại suy nghĩ quá nhiều rồi. Không phải như mày suy nghĩ đâu, là anh ta gọi điện thoại cho tao, anh ta nói bọn mày cãi nhau, cũng không nói gì cho rõ ràng cả, sau đó tao thấy bộ dạng đó của mày nên cũng không hỏi. Sau đó nữa tao đã biết xảy ra chuyện gì, cũng không tiện nói. Phiêu Phiêu, thời gian trôi qua lâu như vậy rồi, chúng ta bình tĩnh phân tích một chút được không?”.
“Lưu Thụy Căn lừa mày chẳng qua cũng chỉ giấu giếm thân phận của anh ta mà thôi, việc này đương nhiên là anh ta sai rồi, nhưng mà tại sao anh ta lại làm như vậy, mày cũng đã nói rồi đấy, anh ta bị thương một lần rồi, anh ta có bệnh, thế nên anh ta cảm thấy không thể tin tưởng bất kỳ người nào khác, đối với những người phụ nữ xinh đẹp lại càng không tin tưởng. Nói một câu không dễ nghe cho lắm, mày và anh ta có thể kết bạn với nhau, ban đầu có lẽ là vì tao, nhưng chung qui lại vẫn là bởi vì anh ta có tâm bệnh này. Anh ta cảm thấy mày không đẹp, thật thà, giản dị, là một người con gái có thể quản thúc được mày, cho nên anh ta mới muốn tiếp cận với mày. Mà trong quá trình tiếp xúc với nhau, anh ta dần dần phát hiện ra ưu điểm của mày, sau đó thì sao nhỉ, cũng có cảm tình với mày. Nhưng mà anh ta có bệnh, bất kể thế nào, anh ta vẫn là một người có bệnh trong người. Cho nên theo bản năng anh ta muốn thăm dò mày. Anh ta giả nghèo, giả vờ nợ nần tiền của người khác, anh ta đang thử nghiệm nhân cách của mày, thử nghiệm đạo đức của mày, thử nghiệm tình cảm của mày, mà kết quả lại làm cho anh ta rất hài lòng, cho nên anh ta quyết định sẽ đi đến với mày, cho nên anh ta mới bóc trần màn kịch này. Được rồi, có thể không nên nói là bóc trần, nhưng ít nhất, anh ta thấy cháy mà đổ thêm dầu, để cho mày biết sự thật luôn.”
Tôi lại cúi đầu xuống lần nữa, La Lợi ngừng một chút rồi nói: “Mày còn yêu anh ta không?”.
“... Tao cũng không biết nữa.”
“Mày có yêu, làm sao mà mày có thể không yêu cho được? Người đàn ông như thế này, đừng nói mày, tất cả phụ nữ trên thế giới này đều muốn yêu, cho dù biết anh ta lừa dối nhưng làm sao có thể rời đi một cách nhanh chóng như vậy? Nếu như mày không yêu, tại sao bây giờ lại đau khổ day dứt như thế? Nếu như không yêu, bây giờ mày việc gì lại phải dằn vặt vì nhiều như thế này? Nếu như mày hạ quyết tâm, nghỉ việc luôn, chẳng nhẽ không đến nơi khác làm việc được sao?”.
“Nhưng mà tao không biết người tao yêu có phải là anh ấy không?”. Bị La Lợi nói từng câu từng câu như vậy, tôi cũng bùng phát ra luôn: “Tao biết Lưu Thụy Căn như thế này, nhưng thực tế lại không phải như vậy, anh là một người khác hẳn, hoặc là kiểu người nào tao cũng không biết nữa. Cũng giống như mày đến siêu thị ấy, mày mua một thùng táo mà mày thích, mày thích chết đi được, kết quả lại phát hiện ra nó là một thùng đào... Có thể thùng đào đó đắt hơn, ngon hơn, nhưng mà đó không phải là loại táo mày cần mua, hơn nữa mày không biết mày ăn đào có bị dị ứng hay không nữa.”
“Nhưng mà anh ta là một con người, không phải là trái cây. Mày đã thích rồi, không thể nào vì anh ta biến thành một người khác mà tự nhiên mày lại không thích, hơn nữa, khôn