Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342132

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2132 lượt.

g phải bây giờ anh ta cũng đang thể hiện mặt khác của anh ta cho mày xem đấy sao?”.
Tôi cũng không biết phải nói thế nào nữa, vỗ vào đầu: “Bọn mình đừng nói chuyện này nữa, gần đây mày thế nào?”.
“Tao thì còn có thể thế nào nữa.” La Lợi mỉa mai nhếch miệng lên, “Vợ anh ấy sắp sinh rồi, anh ấy về rồi. Có điều cuộc sống của tao thì chẳng thay đổi gì cả, xem ra bây giờ anh ta vẫn không đá tao đâu, cũng phải thôi, vợ anh ấy phải nằm ổ hai tháng mà.”
Tôi nhất thời chẳng biết phải nói thế nào, La Lợi uống một ngụm trà rồi nói: “Nói chuyện của tao còn chán nản hơn, thôi được rồi, không nhắc đến Lưu Thụy Căn, anh Hai đó, mày chuẩn bị thế nào?”.
Tôi than thầm một tiếng, gần như là khóc không ra nước mắt.
Anh Hai! Đúng thế, tôi vẫn còn một người anh, anh Hai!
Cuộc sống gần đây của tôi không chỉ có Dương Tuyết, Lưu Thụy Căn, còn có cả anh Hai! Trước đó tôi đã có nói rồi đó, thời gian gần đây anh Hai rất hay lui tới chỗ tôi, mà gần đây anh cũng không còn bận rộn lắm, đến còn nhiều hơn nữa. Đầu tiên anh đã giới thiệu cho tôi rất nhiều đối tượng ưu tú cho trung tâm môi giới hôn nhân của chúng tôi, suýt nữa thì bây giờ đã trở thành đồng nghiệp của tôi rồi. Mà so với trước đây, trong từng lời nói, cử chỉ của anh bây giờ cứ có ý tứ gì đó, ví dụ mặc dù vẫn gọi tôi là Phiêu Phiêu, nhưng mà cái giọng nói ấy cứ kỳ cục thế nào ấy, ánh mắt anh nhìn tôi thì, quả thật có thể đi diễn hài kịch được ấy - mẹ kiếp, cái kiểu ngắm nhìn người khác nếu để lên khuôn mặt anh, đặt vào trong mối quan hệ của hai chúng tôi, thế thì thật sự là chỉ làm cho người ta rất nực cười, nực cười lắm ấy!
Nếu như là trước đây, tôi đã cho anh một cái bạt tai, nhưng bây giờ...
“Ý của anh ấy tao nghĩ là mày hiểu mà, nếu như mày không còn quan tâm đến Lưu Thụy Căn nữa, thì nên suy nghĩ đến anh ấy, hai tụi mày hiểu nhau đến từng chân tơ kẽ tóc, anh ấy sẽ không lừa mày đâu.”
Khóe miệng tôi giật giật: “Nhưng mà tao ở bên anh, tao sẽ có cảm giác loạn luân.” La Lợi nhìn tôi, tôi chường mặt ra chậm rãi nói: “Khẩu vị của tao không nặng như thế đâu.”






La Lợi bị tôi làm cho nghẹt thở, trầm ngâm nhìn tôi, tôi cũng nhìn cô ấy, qua một lúc lâu, La Lợi mới nói: “Phiêu Phiêu, tao không biết là mày có thể tuyệt tình như thế.”
“Không phải là tao tuyệt tình, mà là tao không muốn gặp phiền phức.”
“Anh Hai, thực ra anh ấy... Thôi khỏi nói, ý của mày tao cũng hiểu rồi, bọn mình thôi đừng nói chuyện này nữa.”
“Không chỉ bây giờ không nói, việc này, sau này cũng không cần thiết phải nói nữa.”
La Lợi nhìn tôi: “Tại sao? Phiêu Phiêu, mày đừng trách tao nhiều chuyện, nhưng mà để kết hôn, anh ấy hợp hơn Lưu Thụy Căn, hoặc là có thể nói rằng anh ấy là ứng cử viên thích hợp nhất. Mày nhìn thử coi, công việc của anh ấy ổn định, gia đình... Mặc dù thái hậu nhà anh ấy ghê gớm, nhưng mà anh có nhà riêng, chắc chắn là bọn mày sẽ không ở chung với ba mẹ anh ấy, với tính cách của mày, những cái thiệt thòi nhất thời chắc cũng chẳng thành vấn đề gì. Đương nhiên điều quan trọng nhất là bọn mày đã rất hiểu nhau rồi. Trước mặt anh, mày không cần phải ngụy trang làm gì cả, ở trước mặt mày anh ấy cũng không... Thực ra trước mặt mày anh ấy vẫn còn giả bộ này nọ đó, nhưng mà đó là bởi vì anh ấy thích mày, Phiêu Phiêu, bây giờ không cần tao phải nói, việc này mày cũng biết rồi đó.”
“Giờ này chắc em chưa ăn cơm phải không, bánh Pizza ở đây cũng rất ngon.”
“Tôi chỉ cần uống nước là được rồi.”
“Phiêu Phiêu, em không cần giảm béo nữa.”
“Tôi thích.”
Lưu Thụy Căn nhìn tôi một lúc, cuối cùng thở dài một cái: “Được rồi, một ly nước chanh, một bánh Pizza, cho thêm một đĩa trái cây, một chén súp bắp. Chúng ta ăn cơm trước rồi nói chuyện được không? Cho dù em không ăn, anh cũng phải ăn cái đã.”
Tôi nhìn anh, anh nghiêm túc nói: “Anh biết, những điều chúng ta sẽ nói chắc chắn là chẳng vui vẻ gì, anh không muốn ảnh hưởng đến bữa ăn, anh thề, anh sẽ ăn rất nhanh.”
Nói đến nước này rồi, tôi cũng không thể không để cho anh ăn được, chỉ biết miễn cưỡng gật đầu mà thôi.
Rất nhanh sau đó, đĩa trái cây đã được đưa lên, mà vào giây phút phục vụ quay người rời đi, tôi nhìn thấy cô Chung.
Cô Chung, Chung Bình, là một trong ba đối tượng của Lưu Thụy Căn sắp tới. Nói thật là, cô gái này nếu như sống ở đời Đường, thì tuyệt đối sẽ là một mỹ nữ, cô ấy sẽ giống mấy câu nói hay miêu tả về người đẹp thời đó như da trắng như trứng gà đôi mắt như nước hồ thu, răng đều như hạt bắp. Làn da của cô ấy giống như có thể vắt ra nước ấy, ánh mắt nhìn bạn thì cứ gọi là đong đầy cảm xúc, cho dù là phụ nữ với nhau cũng khó tránh khỏi làm bạn run rẩy, suối tóc đen dài óng ả mượt mà. Khuyết điểm duy nhất chính là, cô ấy béo quá.
Tôi và cô ấy cao như nhau, nhưng ít nhất phải nặng hơn tôi mười ki-lô-gam, đây là tôi đoán thế thôi, chứ tôi thật sự rất ngại đi hỏi cô ấy xem rốt cuộc cô ấy nặng bao nhiêu. Nhưng cho dù như thế, cô ấy vẫn rất đẹp, cả người cô ấy từ trên xuống dưới đều có thể suy luận ra thế nào gọi là ngườ