Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2127 lượt.

nhưng chung qui lại...”
“Chung qui lại là mày sẽ thấy tiếc nuối.” La Lợi thở dài, “Phiêu Phiêu, mày biết tao học hỏi được cái gì sâu sắc nhất từ Joseph không? Đó chính là, không giận dỗi. Đừng để vì tranh giành một cái gì đó mà làm những việc không có lý trí, không thực tế hoặc là không rõ ràng, không có lợi gì cả.”
“Tao và Lưu Thụy Căn ở bên nhau chính là có lý trí sao?”.
“Thể nào cũng là một chuyện thực tế mà lại có lợi, hơn nữa, mày yêu anh ta, lúc nãy mày vừa nói đấy thôi, mày rất yêu rất yêu anh ta. Nếu như mày đánh mất anh ta, mày có còn khả năng tìm được người mày yêu hơn hay không? Cho dù mày tìm thấy đi chăng nữa, mày có dám đảm bảo người đó không lừa mày, không có khuyết điểm nào khác nữa không?”.
“Nhưng mà...”
“Phiêu Phiêu, có một vấn đề, mày và Lưu Thụy Căn bây giờ chỉ là đang yêu nhau mà thôi, có phải bọn mày phải kết hôn ngay đâu, mày đừng có nghĩ về trọn đời trọn kiếp này nữa, thế giới bây giờ, có mấy cặp trọn đời trọn kiếp đâu. Joseph và vợ anh ấy chắc cũng được gọi là kim đồng ngọc nữ rồi đấy, nhưng mà mày nhìn xem, trong hiện thực là cái gì đây? Mẹ kiếp, hiện thực là sự tàn khốc, vô vị, tanh tưởi, xấu xa! Bây giờ mày còn yêu được, yêu một cách không vụ lợi, đây chính là cái phúc của mày, hãy yêu đi, đừng suy nghĩ nhiều quá.”
“... La Lợi, mày không sao đấy chứ?”.
“Không sao cả, cái tên khốn kia lại sắp quay về rồi.”
Tôi không biết phải nói gì nữa, với tình trạng hiện nay của La Lợi, chẳng còn chỗ cho tôi chen ngang nói vào nữa rồi. Sau một đêm day dứt, ngày hôm sau, đứng trước mặt chị Vu tôi còn day dứt hơn nữa - đêm hôm qua, máy di động của tôi không bị hai cô Chung - Dương hun thành khói.
“Thưa sếp, em sai rồi ạ.”
Chị Vu thở dài: “Phiêu Phiêu, đối với chị, em còn trẻ lắm, bởi vì sau này em vẫn còn nhiều thời gian, con đường phải đi vẫn còn rất dài, nhưng mà so với thế giới này thì em đã không còn trẻ nữa rồi, thói đời đã bắt đầu ép em phải hoàn thành một vài việc rồi, nếu như em giống Đặng Linh Linh thì còn tốt một chút, nhưng mà em có phải là cô ấy không?”.






“Phiêu Phiêu, em phải nghĩ cho sau này nữa chứ.”
Chị Vu không đổ lỗi hết cho tôi, nhưng mà câu nói này làm cho tôi cảm thấy buồn trong lòng. Tôi luôn cảm thấy mình không phải là một người không biết suy nghĩ cho tương lai. Tôi luôn luôn tích cực đóng tiền bảo hiểm xã hội, cho dù là những khi tôi không có tiền, cũng sẽ cố gắng nộp ở cái mức thấp nhất ấy. Tôi cũng luôn tính toán để cố gắng có tiền gửi tiết kiệm, mặc dù không phải là một con số lớn, nhưng với mức lương của tôi vẫn có thể có ngần ấy tiền tiết kiệm như thế, tuyệt đối có thể nói rằng là đã cố gắng hết sức rồi đấy.
Trước đây tôi cũng không suy nghĩ gì nhiều lắm, nhưng mà tôi cũng chưa từng nghĩ rằng sẽ kết hôn, tôi muốn mình làm ví dụ điển hình về việc một người được ăn no cả nhà sẽ không thấy đói, tôi chỉ có việc chăm sóc bản thân mình cho tốt là được rồi. Nhưng chị Vu lại làm cho tôi có ý thức rằng, đây chỉ là sự tưởng tượng của bản thân mình mà thôi.
Sắp hai mươi tám tuổi, mặc dù sau này còn cả đống thời gian, nhưng xã hội đã đưa ra yêu cầu đối với tôi rồi, một là phải kết hôn sinh con đẻ cái, hai là phải tạo dựng được cơ nghiệp cho mình. Rất chính xác, đúng là tôi có thể không thèm để ý đến ánh mắt của những người xung quanh, nhưng mà cứ tiếp tục như thế này, lúc nào mới là điểm cuối cùng?
Làm ở trung tâm môi giới hôn nhân từ năm này qua năm khác, tôi có thể đạt đến trình độ như chị Vu không? Không làm nghề này, tôi còn có thể làm được nghề gì nữa đây? Bây giờ chị Vu cho tôi ở ngay trong trung tâm môi giới hôn nhân, cho nên cuộc sống nhỏ bé của tôi cũng có thể nói là dễ chịu, nhưng nếu như chị Vu không muốn như thế nữa, hoặc là bởi vì một nguyên nhân nào đó, chị Vu chuyển văn phòng thì sao?
“Mấy cô gái đó chẳng có quan hệ gì với anh cả.”
“Tôi hiểu ý của anh rồi, tôi sẽ nói rõ với người ta như thế.”
Tôi nói rồi định ngắt điện thoại, Lưu Thụy Căn gọi tôi lại: “Đợi đã, Phiêu Phiêu, em làm cho anh rối hết cả lên, anh cảm thấy, chúng ta nhất thiết phải ngồi nói chuyện đàng hoàng với nhau một lần, thực ra anh có rất nhiều suy nghĩ muốn nói với em, nhưng mà...”
“Anh cho tôi thời gian.”
“Phiêu Phiêu?”.
“Anh cho tôi một chút thời gian, tôi sẽ nói chuyện với anh, nhưng mà trước tiên anh hãy cho tôi một chút thời gian đã.”
Nói xong, tôi ngắt luôn điện thoại, sau đó giơ tay lên ra dấu hiệu cổ vũ cho bản thân mình. Cứ thế này mà tha thứ cho Lưu Thụy Căn tôi không cách nào làm được, nhưng mà nếu từ nay về sau, thật sự không có bất kì một sự tiếp xúc nào với anh nữa, quả thật là tôi cũng... không đành lòng.
Tôi không muốn mình đê tiện như vậy, nhưng mà thật sự là rất khó chịu, tất cả những gì mà tôi có thể làm, trước hết cũng chỉ có thể là để bản thân mình bình tĩnh trở lại mà thôi.
Một tháng.
Tôi nói với mình, nếu như sau một tháng tôi vẫn còn thích Lưu Thụy Căn như thế này, nếu như sau một tháng anh vẫn còn cố chấp muốn nói chuyện với tôi, th