Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn
Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.
ta sẽ xé xác Chung Bình ra mất.
“Đừng kéo tôi! Đồ rác rưởi! Đồ đê tiện! Con đĩ! Cướp trai của người khác, đồ không biết xấu hổ!”. Mặc dù bị kéo, nhưng mà miệng cô Dương vẫn không ngưng nghỉ, nhìn chằm chằm vào Chung Bình chửi bậy một tràng cực kỳ hung hãn. Chung Bình cũng bị chọc giận: “Cô chửi ai? Cô chửi thêm một câu tôi xem nào?”.
“Con đĩ! Con đĩ! Mày chính là con đĩ!”.
“Mày mới là con đĩ!”, Chung Bình không tỏ ra yếu thế, tôi nhìn thấy dáng vẻ của cô ấy tôi thật sự thấy lo cho cô ấy, vội vàng kéo cô ấy lại, ai nào ngờ cô ấy òa khóc lên thành tiếng, “Tại sao lại có thể chửi tôi như thế chứ, cái gì mà con đĩ với con điếm chứ, tại sao cô có thể chửi như thế được chứ.”
“Mày chính là con đĩ, con đĩ thối tha, con đĩ bẩn thỉu, cướp đàn ông của người khác, mày phải bị đày xuống ba tầng địa ngục.”
“Tôi cớp đàn ông gì cơ chứ!”. Chung Bình ôm lấy mặt, đôi mắt chớp chớp, rồi lại chớp chớp, da cô ấy vốn đã trắng, giờ đây vừa kích động vừa phẫn nộ nên mặt đỏ lên, tôi đứng một bên mà cũng có ý định lấy khăn tay giúp cô ấy lau nước mắt.
“Không phải cô đến cướp đàn ông hả? Anh Lưu, anh ấy, chính là người đàn ông của tôi!”.
Lời tuyên bố này lần nữa làm tôi bị chấn động, trong phút lơ đãng hình như tôi nhìn thấy Dương Tuyết cầm một thanh gươm lớn, đứng trước mặt Lưu Thụy Căn, hét lên với toàn thế giới: “Đây là người đàn ông của tôi, không ai được cướp đi cả!”.
Rất oai phong, rất có phong cách, nhưng... tại sao Lưu Thụy Căn lại trở thành người đàn ông của cô ấy chứ?
Tôi kinh ngạc, Lưu Thụy Căn còn kinh ngạc hơn, môi anh mấp máy, nhưng rồi không kìm được, nói: “Cô Dương, có phải cô đã hiểu lầm cái gì rồi không?”.
Dương Tuyết đang tức giận bừng bừng, nghe câu nói này xong, nhất thời thay đổi thái độ, làm ra vẻ như tủi thân lắm ấy: “Thụy Căn, anh nói em hiểu lầm cái gì cơ, chẳng nhẽ mọi người ở đây, không phải là để xem mắt à?”.
“Cho dù chúng tôi làm cái gì, cô Dương đều hiểu lầm rồi, tôi vẫn chưa phải là người đàn ông của cô, quan hệ giữa tôi và cô, cũng chỉ mới dừng lại ở mức độ bạn bè bình thường mà thôi.”
Giây phút này, thái độ của Dương Tuyết thay đổi ngay, trước hết là cô ấy kinh ngạc, rồi giận dữ, sau đó trở nên tội nghiệp, đôi môi cô ấy run rẩy: “Anh Lưu... Chúng ta đã gặp mặt nhau nhiều lần rồi, chúng ta đi xem mắt rồi quen biết với nhau, mục đích của chúng ta rất rõ ràng mà. Em muốn đi tìm một người bạn trai, còn anh muốn đi tìm một người bạn gái, nếu như chúng ta không vừa lòng với nhau, nhiều nhất cũng gặp nhau ba bốn lần rồi thôi, nhưng mà chúng ta, chúng ta đã gặp nhau tám lần rồi, chúng ta đang qua lại với nhau để yêu nhau mà.”
Đây có lẽ là một đêm náo nhiệt nhất của Âu Nhã từ khi khai trương đến nay, chỉ trong vòng mấy phút ngắn ngủi, cuộc nói chuyện của hai người trở thành tình tay ba, rồi lại trở thành tranh chấp giữa bốn người, biểu diễn một loạt tiết mục kinh điển như bạt tai, những người phụ nữ chua ngoa đanh đá chửi nhau, vợ đi đánh ghen với người tình của chồng, vợ cả rồi cả vợ bé...
Những người đến Âu Nhã bất kể là có đẳng cấp thật hay đẳng cấp giả, bất kể là có tiền thật hay là đến đây để đi la cà như tôi đây, mọi người đều cố mà giả vờ giả vịt một tí, nhưng vào lúc này đây, những cảm giác hình thành trong quá trình sống đó đã bị bản tính trời sinh đè bẹp, có những người không khỏi tò mò đứng dậy luôn, có người cố giữ gìn hình tượng thì chỉ ngóc đầu qua xem.
Phục vụ và trưởng nhóm trực ban cũng đã qua hết đây, mà vào lúc này đây, Dương Tuyết lại nói như thế...
Cái gì mà gọi là cằm rớt xuống dưới đất, cái gì gọi là mắt kính rớt xuống bể tan tành, vào lúc này chính là sự thể hiện rõ ràng nhất, tất cả mọi người chúng tôi đều nhìn cô Dương, ánh mắt cũng đồng nhất đến thế - cô gái à, chỉ gặp mặt nhau mấy lần mà đã khẳng định là yêu nhau, thế thì khi nắm tay có phải là sắp sinh em bé rồi không?
Tôi nói rồi, cô Dương không ngu ngốc... Được rồi, nói cách khác là cô ấy không ngốc như mọi người tưởng đâu. Sau khi phát hiện ra mọi người xung quanh có thái độ như thế, cô ta làm ra vẻ đáng thương: “ Anh Lưu, thật sự là em thích anh lắm luôn lắm luôn lắm luôn ấy.”
“Hả?”.
Nhìn dáng vẻ của Lưu Thụy Căn hình như đang định chạy lên kéo hai người ra, tôi vội vàng níu lấy tay áo anh: “Anh ở đây càng thêm rắc rối hơn nữa, anh còn không mau đi đi.”
“Thế em thì sao?”.
“Hai người này đều là khách hàng của tôi, thế nào tôi cũng không đi được.”
Trên mặt của Lưu Thụy Căn lộ rõ sự do dự, tôi thúc giục lần nữa: “Anh đừng lo cho tôi làm gì, nhanh đi đi nhanh đi đi, anh mà còn ở đây sẽ phiền phức hơn đấy!>
“Thế... Em cẩn thận một chút.”
“Ừm.”
“Thực ra là không được, em cũng đi đi, chỗ của chị Vu, anh sẽ giải thích sau.”
“Đi nhanh đi.”
Thấy Dương Tuyết định nhìn sang bên này, tôi vội vàng đẩy anh đi, còn mình thì bước về phía trước: “Hai em hai em, có chuyện gì từ từ nói...”
Sau đó nữa, đúng thật là một cảnh hỗn loạn, Lưu Thụy Căn đi rồi, hai cô gái quẳng luôn cả sĩ diện, đánh nhau