Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342128

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2128 lượt.

khó phân thắng bại, may mà bảo vệ kịp thời chạy đến, hai người mới không bị xây xước mặt mày, nhưng cho dù như thế vẫn son phấn tèm lem, đầu bù tóc rối hết cả, sau khi rời nhau ra còn thở phì phò nhìn trừng trừng vào người kia. Bên này thì chửi con đĩ, bên kia thì cười khẩy, tôi nhìn mà muốn đau hết cả đầu, không biết làm cách nào đành phải lén lút gọi điện thoại cho chị Vu.
“Em rời khỏi chỗ đó đi.”
“Hả?”.
“Em đứng đó có tác dụng gì đâu, để lát nữa hai cô gái đó cùng quay sang đánh em hả?”.
“Nhưng mà...”
“Yên tâm đi, nói đến đằng trời chúng ta cũng có lý lẽ để nói lại được. Đừng nói là Lưu Thụy Căn chưa yêu người nào, cho dù cậu ta đã yêu một người nào đó, anh ta muốn đi gặp người khác chúng ta cũng có thể giới thiệu người khác cơ mà. Vì một chàng trai mà đánh nhau tới mức ấy thì đúng là xấu hổ thật.”’
Mặc dù chị Vu nói về cô Dương và cô Chung, nhưng chẳng hiểu tại sao tự nhiên tôi lại cảm thấy có chút bối rối, lúc đó không dám nói nhiều nữa, chầm chậm đứng dậy, nhân lúc chẳng ai để ý chậm rãi bước ra ngoài. Quán Âu Nhã này nằm bên hồ, phong cảnh xung quanh rất đẹp, nhưng mà ít nhiều cũng có chút cảm giác đất rộng người thưa, gọi một chiếc taxi cũng không dễ, tôi chậm rãi đi ven theo con đường bên hồ, chỉ cảm thấy đầu óc mông lung. Một ánh đèn chiếu ngay trước mặt tôi, tôi nhìn thấy xe của Lưu Thụy Căn, bây giờ đây, tôi đã quen với x của anh rồi.
Do dự một lúc, rồi cuối cùng tôi vẫn bước về phía ấy, Lưu Thụy Căn mở cửa ra: “Để anh tiễn em.”
Lúc này đây tôi cảm thấy cả người mệt mỏi, mà tôi cảm thấy cứ làm ra vẻ kênh kiệu chẳng có ý nghĩa gì nữa, vì vậy ngồi lên xe chẳng do dự gì, anh giúp tôi cài dây an toàn. Xe hơi xé toang hư không, lao vào đêm đen, lướt đi bon bon.
Anh không nói gì, tôi cũng không hé răng. Sau đó, trong một lần đợi đèn đỏ, anh cười khì khì thành tiếng, mới đầu tôi còn chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, sau đó, trong tiếng cười của anh, tôi cũng không tự chủ được mà cười theo.
“Chưa bao giờ anh mất mặt như thế kia.”
Anh nói khẽ, tôi cười hờ hờ: “Chắc không đấy?”.
“Thật sự chưa bao giờ có, lần này thực sự là lần đầu tiên.”
“Khi phòng anh ngập rác thế kia anh cảm thấy rất vinh dự hả?”.
Tiếng cười không ngớt, qua một lúc sau, anh mới chậm rãi nói: “Phiêu Phiêu, phải làm thế nào em mới tha thứ cho anh?”.
Tôi không hé răng, mà anh cũng chẳng nói gì nữa. Anh đưa tôi về tận dưới lầu, tôi nhanh nhảu mở dây anh toàn ra trước anh, anh gọi tôi lại: “Phiêu Phiêu, anh biết anh sai quá nhiều, nhưng mà, chúng mình không thể chia tay như thế này chứ?”.
Sau lưng tôi căng cứng lại, nhưng tôi không quay đầu lại, bỗng nhiên tôi như chợt nghe thấy tiếng thở dài của anh, rơi xuống, có cả sự đau khổ trong đó, trái tim tôi thắt lại, kiểu đau như bị rút gân, làm cho tôi muốn chảy nước mắt.
Chia tay, chia tay hẳn, không quay đầu lại, tuyệt đối không quay đầu lại.
Lý trí nói như thế với tôi, nếu như chuyện này rơi vào người khác, thậm chí tôi còn sẽ trả lời như thế này: “Rất tốt, chàng trai này rất tốt, vừa đẹp trai lại vừa kiếm ra tiền, nếu như mày muốn nửa cuộc đời còn lại của mày không phải âu lo về cái ăn cái mặc, thì nhanh chóng lấy anh ta thôi, nhưng mà mày muốn c một lòng một dạ suốt đời, thì cả đời này đừng có mơ nữa, đừng nói là một lòng một dạ, e rằng là công bằng cũng chẳng có ấy chứ. Anh ta có tiền, anh ta đẹp trai, anh ta ở với mày đã xem như là bố thí cho mày rồi đấy, mày đừng hy vọng là anh ta sẽ đối xử với mày như người cùng đẳng cấp. Trước mặt mày anh ta luôn ưu tú hơn, tự tin tuyệt đối, mãi mãi là như vậy. Đương nhiên là cũng chẳng có gì, nhưng mà chẳng nhẽ mày cứ xin anh ta bố thí cho mày suốt đời thật ư? Lòng tự trọng của mày đâu? Cô gái ơi, nếu như ngay cả bản thân cô cô còn chẳng tôn trọng, cô còn hy vọng người khác tôn trọng cô làm gì?”.
Không cần ai phải nói với tôi cả, những lời này tôi biết rồi. Không cần ai phải nói với tôi cả, những triết lý trong lời nói đó tôi cũng đã biết hết rồi. Nhưng mà tình yêu, triết lý, lý trí không thể nào giải quyết được cả. Trước một tình yêu đáng chết như thế này, lòng tự trọng, mẹ kiếp, chỉ là đồ bỏ đi mà thôi!
Tôi đã hiểu rõ như vậy rồi, trái tim tôi sao lại còn đau thế này;
Tôi đã thấu hiểu lắm rồi, tình cảm này tại sao vẫn khó có thể dứt ra đến thế.
Giây phút này đây, tôi thật sự cảm thấy hận Lưu Thụy Căn, tại sao còn đến quấy rầy tôi? Tôi đã nói là cắt đứt rồi, tôi đã nói là chẳng còn để ý gì nữa rồi, tại sao anh lại không tha cho tôi? Tôi thích anh, tôi yêu anh, tôi thật lòng thật lòng yêu anh, nhưng mà kiểu tình yêu này làm cho tôi cảm thấy sợ, làm cho tôi cảm thấy khủng hoảng, làm cho tôi cảm thấy tương lai chẳng còn nơi nương tựa. Tôi không muốn mất đi lòng tự trọng của mình, tôi không muốn mất đi lòng kiêu hãnh của mình, tôi không muốn tôi không còn là tôi nữa.
Tôi thật sự không muốn như vậy, tôi...
“Thế mày nghĩ như thế nào?”. Đợi tôi tâm sự xong, La Lợi hỏi lại một câu, “Nếu như anh ta buông tay thật, thì mày sẽ hài lòng, vui vẻ phải không?”.
“Cũng không phải vui vẻ hài lòng gì,