XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341986

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.

cảm thấy... rất thiệt thòi.”
Trong khoảng thời gian trước khi đến chỗ chúng tôi đây, cô đã từng gặp một chàng trai, chàng trai đó lương không cao, nhưng nói chung cũng có tiền đồ để phát triển, điều kiện của gia đình cũng tạm được, điều quan trọng nhất là, vô cùng quan tâm đến cô ấy, một lần ít nhất phải gọi điện ba ngày một lần.
Sau khi tích lũy được kinh nghiệm sau mấy lần gặp đàn ông cực phẩm, gặp được một người như vậy đã được xem là hiếm có rồi, có điều cuối cùng Đặng Linh Linh vẫn quyết định bỏ qua. Nhưng mà điều này không phải nói Đặng Linh Linh có tiêu chuẩn cao, yêu cầu nghiêm ngặt, xét cho cùng, cô vẫn chưa tìm được người có điều kiện tương đương với cô, nếu như cô gặp được Lưu Thụy Căn..>






Quan hệ hiện nay của tôi và Lưu Thụy Căn cũng khó nói.
Nói là bạn bè bình thường thì... tuyệt đối không chính xác, nhưng nếu như nói là người yêu, hình như cũng chưa phải. Cái mối quan hệ này làm cho tôi cảm thấy rối như tơ vò, tôi muốn bước gần thêm một bước nữa, nhưng không biết làm thế nào để có thể bước đi được đây.
Nhiều lúc tôi muốn nắm lấy tay anh một chút, muốn khoác tay anh một chút, thậm chí ôm qua vòng eo của anh một chút... nhưng mà mỗi lần muốn hành động... tôi lại ủ rũ không còn tinh thần.
“Hoàng Phiêu Phiêu, mày là con quỉ nhỏ nhát gan chẳng khá lên nổi!”.
Câu nói này không biết là tôi đã tự chửi mắng mình bao nhiêu lần rồi, nhưng mà, bất kể là tôi có suy nghĩ kĩ đến mức nào đi nữa, tự mình nắn gân mình không biết bao nhiêu lần, cũng chưa dám tiến thêm một bước nào. Mỗi lần đến lúc này tôi lại thấy hối hận, hối hận vì trước đây không yêu đương gì gì đó đi, mặc dù nói ngoại hình không đẹp, cân nặng lại vượt mức cho phép, nhưng mà trong cái môi trường mà chín mươi chín phần trăm người đều yêu nhau, chắc là vẫn có thể tìm được một hai con ếch phù hợp với tôi. Nếu như tôi có một hai lần kinh nghiệm như thế, bây giờ cũng đã biết sẽ phải làm như thế nào rồi...
“Giá nhà không nên đắt đỏ như vậy.”
Trước đây La Lợi đã từng làm việc trong ngành bất động sản, khi nói câu nói này, mang chút phong cách của những nhân sĩ trong nghề, tôi tiếp tục gật đầu một cách điên dại.
Nhưng thực tế sau này chứng minh, tôi gật đầu quá sớm, La Lợi cũng đâu có chuyên nghiệp gì cho lắm. Một năm, chỉ trong vòng một năm, giá của căn hộ này đã lên đến tận hơn sáu ngàn, bây giờ, không có một vạn thì chắc chắn là không mua được, hơn nữa, một vạn này còn phải gặp được vận may cứt chó, gia chủ cần tiền gấp mà bạn cũng phải có tiền trả ngay cho căn hộ cũ này.
Căn hộ này của anh Hai làm nội thất hai năm trước, bình thường lại có người quét dọn, cho nên vẫn còn rất mới. Nói một cách có lương tâm, mỗi lần nhìn thấy căn hộ này, tôi đều có tâm lý ngưỡng mộ, đố kị, căm hờn - mẹ kiếp, nếu biết giá nhà tăng đến mức này, chị đây năm đó có phải đi vay với lãi suất cao cũng cố mua lấy một căn!
Khi tôi đến, anh Hai vẫn chưa tỉnh ngủ, tôi dày vò liên tục mới không cam tâm tình nguyện dựa vào đầu giường, đống thịt trắng nõn lấp la lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.
“Hoàng Phiêu Phiêu, em đúng là đàn ông.”
Anh Hai nheo nheo mắt, thở dài vô vọng với tôi, tôi im lặng không nói gì, tâm trạng đang rất tốt: “Biết rồi, biết rồi, câu này anh nói mấy lần rồi, ai nói anh không phải con trai hả?”.
“Một đứa con gái không nên tùy tiện kéo chăn mền một người con trai như thế này.”
“Em có tùy tiện gì đâu, chỉ kéo anh thôi mà.”
Anh Hai lại thở dài, đập đầu vào tường giả chết. Tôi lại kéo chăn của anh về phía dưới một chút nữa, anh vội vàng níu lấy cái chăn: “Hoàng Phiêu Phiêu!”.
Tiếng kêu vang lên rất chói tai, nếu như tôi là cấp dưới của anh, nhất định sẽ bị dọa cho chết khiếp, nhưng mà tôi đã nhìn thấy dáng vẻ người này ngày xưa bị phim kinh dị dọa cho mềm nhũn ra rồi, nên chuyện nhỏ này tôi cũng chẳng để tâm làm gì.
“Mau dậy đi, nhìn xem xem mấy giờ rồi, nếu còn không dậy là em đét đít anh đó nha.”
Nói xong một cái chân của tôi đã gác lên trên giường, anh Hai đau khổ ôm lấy chăn: “Đêm qua ba giờ anh mới ngủ, ba giờ mới ngủ! Hoàng Phiêu Phiêu, Hoàng tiểu thư, Hoàng cố nội! Bà tha cho cháu được không!”.
“Chính vì vậy mới càng phải dậy sớm, dậy sớm mới ngủ sớm được, ngủ sớm dậy sớm tốt cho sức khỏe, nào, ngoan, dậy thôi, ngủ dậy sớm mới có súp ăn được chứ.”
“Em hầm rồi à?”.
Anh Hai liếc nhìn tôi, tôi cũng liếc mắt nhìn lại anh: “Chẳng nhẽ là La Lợi hầm cho chắc?”.
Anh Hai trải qua cuộc đấu tranh đau khổ, lại than ngắn thở dài, cuối cùng cũng lật người lại: “Thế thì, bạn Hoàng Phiêu Phiêu, bạn có thể đi ra ngoài một chút được không?”.
“Xì, ai mà thèm xem.”
Mặc dù nói như thế, nhưng tôi vẫn đi ra ngoài. Một lúc sau, anh Hai đi ra. Thay quần áo, rửa mặt, bây giờ nhìn anh tươi tỉnh hơn rồi. Nhân lúc này, tôi cũng đi hâm nóng lại súp.
Là một người hay ăn, cho nên tôi cũng có chút hứng thú với việc nấu nướng. Mặc dù tôi lười biếng, nhưng trước đây cũng đã bỏ công sức ra học nấu ăn được một khoảng thời gian. Bây giờ đa phần tô