Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.
người trên ghế sofa, thở hắt ra, chẳng còn sức lực mà mở miệng. Tôi chỉnh sửa lại quần áo, tự pha cho mình một cốc trà, chầm chậm ngồi qua đó, sau đó dùng chân đá anh một phát: “Đừng giả vờ nữa, ngồi dậy nói chuyện.”
“Nói, nói chuyện gì...”
“Nói chuyện của đàn ông các anh đó.”
“Cái gì?”.
“Đàn ông các anh, rốt cuộc là thích kiểu con gái nào hả?”.
“Dù sao cũng chẳng phải kiểu người như em.” Anh Hai khẽ thì thào một câu, nhưng mà nhìn thấy tôi trừng mắt lên, liền nói lại ngay lập tức: “Thế thì nhiều lắm, mỗi người đàn ông đều có yêu cầu khác nhau. Cũng giống như con gái tụi em vậy, có người thích chín chắn một chút, có người thích con trai hấp dẫn. Có người thích con trai hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật, cũng có người thích kiểu con trai làm về tài chính. Nếu như em hỏi anh thích kiểu con gái nào...”
Nhị ca ca đang lên tinh thần chuẩn bị cho một bài phát biểu, liền bị tôi ngăn chặn lại: “Không cần nói, tất cả mọi người trên quả đất này biết anh thích Eruda[1'>. Bây giờ em đang hỏi anh về đàn ông, một người đàn ông bình thường, chứ không phải là một người đàn ông sống lì ở trong nhà như anh.”
[1'> Eruda: Nruyện tranh Nhật Bản.
“Một người sống khép kín như anh, không biết một người đàn ông bình thường thích kiểu con gái nào.”
Anh Hai khẳng khái trả lời, tôi liếc xéo anh, anh nói: “Được rồi. Bình thường thì, đàn ông... bất kể là một người sống khép kín hay là một người đàn ông bình thường, kiểu người con gái mà người ta thích cũng giống nhau cả thôi. Đẹp, gợi cảm, tốt bụng, ngây thơ, có lẽ là phải thêm điều kiện quyến rũ một chút vào nữa.”
“Không có ngoại lệ?”.
“Anh nói là nói khi mới bắt đầu yêu, nếu như trưởng thành hơn thì không chắc. Có lẽ người vừa béo vừa mập vừa ngốc nghếch như em anh cũng thích ấy chứ.”
Tôi lại lườm anh một cái, không định cãi lại những lời anh vừa nói, thực ra những lời nói này của anh Hai, trong lòng tôi hiểu rõ lắm chứ, đến tìm anh... thay vì nói là để xác nhận thêm một chút, chi bằng nói là bắt nạt anh một chút, mỗi lần bắt nạt anh xong, tâm trạng của tôi cực kỳ thoải mái. Lần này cũng không ngoại lệ, nhưng mà đến tận bây giờ, trong lòng tôi lại cảm thấy chán nản quá.
“Có cái gì mà chán nản, thay đổi thôi, mày đâu có cụt tay cụt chân, chỉ có hơi mập một tí béo một tí lôi thôi một tí, nhưng mà những điều này đều có thể thay đổi được mà. Mày phải biết rằng, trên thế giới chỉ có phụ nữ lười chứ không có phụ nữ xấu. Nếu như mày có thể thay đổi vì cái người tên Lưu Thụy Căn kia, tao cảm thấy cuộc tình này của mày rất có giá trị đó.”
La Lợi bày vẽ cho tôi như thế, tôi im lặng một lúc: “Thế cần... phải thay đổi như thế nào?”.
Nghe tôi hỏi như vậy, La Lợi ngừng cái tay đang cầm bút chì kẻ chân mày lại, liếc mắt nhìn tôi: “Mày thật sự hạ quyết tâm đấy à?”.
Hạ quyết tâm chưa? Việc này tôi thật sự còn chưa biết nữa, lớn ngần này rồi, tôi chưa từng nghĩ sẽ thay đổi bản thân mình. Tôi lớn lên như vậy, mặc dù trong mắt người khác tôi có một loạt vấn đề, nhưng bản thân tôi cảm thấy rất thoải m>
Khuôn mặt to như bánh đúc thì đã làm sao nào?
Cái eo to như thùng nước thì đã làm sao nào?
Không giống con gái thì đã làm sao nào?
“Được thôi, cho dù mày không thích như thế, mày cũng phải hỏi người đàn ông kia có cần hay không. Có thể ba đến năm tháng người ta cũng vui vẻ đón nhận tình yêu tinh thần với mày, mày thử kéo dài ba đến năm năm thử xem... Có điều cũng có thể lắm chứ, anh ta bị bất lực mà...”
Câu này tôi chưa nói hết, bởi vì đã bị một cái gối đập lên người. Sau đó, tôi và La Lợi xông vào nhau, sau đó nữa thì, cô ấy tiếp tục theo đuổi tình yêu của mình, còn tôi tiếp tục làmmột con heo lười biếng. Đương nhiên, cô ấy cũng không quên lâu lâu lại càm ràm với tôi,còn tôi lâu lâu cứ phỉ báng lại cô ấy.
Chúng tôi là bạn gái với nhau, nhưng mà về điểm này, chúng tôi đều không muốn học hỏi lẫn nhau. Nhưng bây giờ, tôi bắt đầu bị lung lay. Vì Lưu Thụy Căn, tôi muốn thay đổi, tôi muốn thay đổi để càng phù hợp hơn với anh ấy, mặc dù anh ấy nói, anh ấy để ý tôi, là vì tôi cho anh cảm giác an toàn. Nhưng mà tôi thì không muốn chỉ có như thế mà thôi.
“Hoàng Phiêu Phiêu, đây có thể là cơ hội cuối cùng của mày rồi đấy, cho dù là mày không phải vì người khác, cũng phải vì bản thân mày một tí!”. Nhìn thấy tôi bị lung lay, La Lợi thừa thắng xông lên, thả cây chì kẻ mắt xuống, quì trước mặt tôi, “Mày cũng nghe anh Hai nói rồi đó, tao nói cho mày biết, đàn ông thì chẳng có ai không yêu người đẹp cả.”
“Nhưng mà anh ấy...”
“Anh ta? Anh ta làm sao?”. La Lợi còn định nói gì đó, nhưng điện thoại đổ chuông, cô ấy vừa đi lấy điện thoại, vừa nói với tôi, “Mày đừng nghĩ anh ta từ quê ra thì sẽ chân chất, tao nói cho mày nghe, mấy người từ quê ra còn ghê gớm hơn! Mấy người như anh ta ấy hả...”
“Anh ta có phải từ ở nhà quê lên đâu...”
“Không phải hả? Không phải thì tại sao lại đặt cái tên như thế này... A lô?”.
La Lợi còn muốn châm biếm thêm vài câu, nhưng sau khi điện thoại thì l