Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342112

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2112 lượt.

i đều ăn ở bên ngoài, đó là bởi vì điều kiện không thích hợp lắm.
Chị Vu mặc dù để tôi ở trong công ty, cũng không để ý việc tôi dùng lò vi sóng hâm nóng thức ăn, buổi sáng dậy chiên cho mình một quả trứng, hâm nóng sữa đậu nành gì gì đó, nhưng nếu như tôi nấu cơm nấu nước hàng ngày ở đó... Không nói vấn đề khác, chỉ mới tính đến tiền điện, tiền nước thôi cũng đã thấy khó nói lắm rồi.
Đương nhiên, nếu như tôi biết sống hơn, mỗi lần tôi nấu ăn phải nấu nhiều lên một chút, sau đó mời chị Vu và dì Vương cùng ăn, nhưng mà ngẫu nhiên nấu một lần còn được, nếu như nấu hàng ngày... tôi phải đòi tiền cơm chị Vu, đòi tiền cơm, đòi tiền cơm, đòi tiền cơm chị Vu sao?!
Cách lý tưởng nhất chính là, chị Vu tự động đưa cho tôi, hơn nữa phải đưa nhiều hơn một chút, có điều, một người nấu cho một người ăn, và một người nấu cho ba người ăn hoàn toàn khác nhau, tôi có thích ăn uống như thế nào, cũng chưa bao giờ từng nghĩ rằng muốn trở thành một bà đầu bếp thật - nếu như thế, tôi đến khách sạn làm việc không phải là càng tốt hơn sao?
Có điều lúc đó, khi tôi còn làm việc bán thời gian ở đơn vị sự nghiệp kia, lại có rất nhiều thời gian, hơn nữa cũng có cơ hội, lúc đó tôi lại ở luôn nơi này. Công việc ở đơn vị sự nghiệp kia là một công việc đàng hoàng nhất, nhưng tiền lương lại ít nhất, tôi không được hưởng tất cả các loại tiền phúc lợi như nhân viên chính thức, nếu không có cái tiền boa kia, thế thì cũng có thể làm tôi chết đói thật. Trong trường hợp đó, thuê một phòng trọ hai trăm tệ cũng là quá nhiều, anh Hai liền cho tôi ở chỗ của anh luôn.
Nói thật là, thật sự cảm thấy ngại lắm, nhưng quả thật chẳng còn cách nào khác, cho nên không cần anh Hai nói, tôi cam tâm tình nguyện làm công việc của người nội trợ. Đó là những buổi sáng có điểm tâm, buổi đêm có ăn khuya, lâu lâu lại còn ăn thêm bữa phụ, anh Hai biến thành cái bộ dạng nặng nề như thế này, có liên quan trực tiếp đến thời gian đó.
Sau này tôi chuyển đi khỏi nơi này, anh Hai gào thét lên không bị ép tăng cân, đồng thời cũng cảm thấy mất mát, thường xuyên nhớ tay nghề của tôi, cũng vì thế nên bây giờ tôi mới có thể dùng một nồi súp để đào anh ấy ở trên giường dậy được.
Sườn non nấu củ cải, ăn buổi sáng thì hơi ngấy, nhưng tôi đã vớt mỡ ra rồi, hơn nữa còn rắc tiêu vào cho dậy mùi, món này anh Hai thích ăn nhất, cho nên anh vừa bước vào liền vội vàng hít lấy hít để.
“Đợi một chút rồi ăn, cơm chắc cũng sắp chín rồi.”
Ở nơi này của anh Hai chắc chắn chẳng có thức ăn gì, nhưng luôn có gạo và mì.
“Phiêu Phiêu, mỗi lần ngửi thấy mùi thơm này, anh đều muốn cưới quách em cho rồi.”
“Ờ, nhưng mỗi lần nhìn thấy bộ dạng này của em, anh liền xua tan cái suy nghĩ ấy đi ngay lập tức.”
Tôi tiếp lời anh một cách thuần thục, anh Hai muốn nói gì đó nữa, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng “cạch” từ nhà bếp vọng lại, tôi lập tức đá anh một phát: “Đi xới cơm đi.”
Anh Hai biết rằng tôi không xới cơm giúp anh, cho dù là khi ở tại đây, tôi cũng chỉ phụ trách nấu chứ không phụ trách những việc linh tinh khác. Anh xúc cơm, rồi ăn uống một bữa no nê với canh sườn non, sau đó mới thư thái nằm trên sofa: “Nói đi, lại có chuyện gì à?”.
“Ui cha, chẳng nhẽ có việc mới đến tìm anh hả, sao thế, em không có việc thì không đến tìm anh lúc nào chưa? “
“Không có việc đến tìm anh thì cũng có rồi, nhưng sẽ không mang một nồi canh đến tìm anh, chắc chắn là có việc gì đó>
Tôi suy nghĩ một lúc, không thể không tán thưởng câu nói của anh thật quá chính xác.
“Có phải lại hết tiền rồi không?”.
“Câm ngay, chẳng nhẽ em tệ hại đến mức ấy sao?”. Tôi đang sám hối cái sự quá thực tế của mình, nghe thấy những lời này của anh, tôi liền nổi cơn giận dữ.
Anh Hai bị tôi nạt quen rồi, cũng chẳng bực mình: “Thế thì còn có việc gì? Sô-cô-la thì em đừng mơ nữa, mấy cái thứ này không được ăn hàng ngày đâu.”
“Ai mà thèm đến ăn sô-cô-la, anh không phát hiện ra em gầy đi một chút à?”.
Anh Hai bĩu môi, định nói gì đó, thần sắc bỗng nhiên thay đổi, lập tức ngồi thẳng người dậy: “Hê, cũng đúng thế thật.”
“Thấy chưa, thấy chưa?”.
Tôi đắc ý vênh mặt lên, anh Hai chăm chú nhìn tôi: “Phiêu Phiêu.”
“ Hả?”.
“Em gầy đi thật đó.”
“Đương nhiên rồi.”
“Có điều lại không đẹp.”
...
“Anh thấy em phải mập một chút mới đẹp.”
...
“Thật đó, em gầy đi như thế này, cứ quái dị thế nào á.”
...
“Giống như già đi mấy tuổi.”
...
“Mặt cũng đen t>
...
“Trông cứ giống như là bị ốm ấy.”
“Bị ốm à? Ốm thật à? Chao ôi, Phiêu Phiêu, em nói chuyện đi chứ! Nói đi! Nói đi! Chúng ta không chơi trò trầm ngâm như thế này đâu!”.
Tôi đã nói, nhưng không dùng âm thanh, chỉ dùng nắm đấm, tôi phi người lên ghế sofa bên cạnh, dùng vũ lực nói cho anh Hai biết rằng, thế nào gọi là người gầy nhưng ra đòn không nhẹ. Dưới sự đày đọa của tôi, cái áo khoác ngủ của anh bị rớt khỏi người, lại lộ ra cái cơ thể thịt heo kho của anh.
“Hoàng Xuân Xuân, em nghiêm khắc cảnh cáo anh rồi, cơm có thể ăn một cách tùy tiện, nhưng không được ăn nói linh tinh.”
Hoàng Xuân Xuân vặn vẹo nửa