Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342170
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2170 lượt.
với anh, bỗng nhiên thay đổi.
Trước đây mỗi ngày tôi đều nhớ anh, từng giây từng phút đều muốn gặp anh, những gì anh làm đều tốt, cho dù anh có lôi thôi lếch thếch, anh không sạch sẽ lắm, anh lười biếng, anh không hoàn mỹ như thế, nhưng mà anh luôn rất đáng yêu. Những khuyết điểm của anh kéo gần tôi lại với anh hơn, chứ không phải trở nên xa cách hơn. Nhưng những việc đó của gia đình anh, lại làm cho trái tim tôi nguội lạnh đi. Tôi vốn đang giống như một que than đang cháy, vốn là sắp cháy đỏ lên, sau đó bỗng nhiên bị ném vào trong gió lạnh, không, nói như thế không đúng lắm, mà là, bị ném vào trong nước lạnh, mặc dù chưa bị dập tắt hoàn toàn, nhưng hình như, đã không còn độ ấm như ban đầu nữa.
Nếu như nói ánh hào quang của Lưu Thụy Căn trước đây đã biến mất trước mặt tôi, bây giờ thì, giống như bị cởi sạch quần áo, khuyết điểm của anh cứ lồ lộ ra trước mắt tôi không hề che đậy, mà con người của anh, càng trở nên đa chiều hơn.
Thế là, tôi bỗng nhiên cảm thấy có chút gì đó hoảng sợ, không phải là hoảng sợ với Lưu Thụy Căn, mà là hoảng sợ ngay với chính bản thân mình.
Tôi vẫn trầm ngâm.
“Chiều nay cũng chẳng có việc gì, em đi Âu Nhã với chị một chút đi.”
Tôi ngẩng đầu, Âu Nhã là một quán cà phê ở thành phố chúng tôi, nổi tiếng vì địa điểm và giá cả, hai điều này làm nên tên tuổi của quán đó.”
“Lý Vĩ Trạch quay về thăm người thân, tranh thủ sắp xếp cho cậu ta gặp Tiểu Ngưu một chút, em đi ăn với chị một buổi đi, hôm nay đừng giảm béo nữa, thành quả giảm béo gần đây của em rất tốt, có thể tự thưởng cho mình một chút đi.”
Ý tốt của chị Vu, đương nhiên là tôi sẽ không từ chối, buổi chiều hôm đó tôi đi cùng với chị ấy. Lý Vĩ Trạch là người Đài Loan, bốn mươi bốn tuổi, đã ly hôn, có một con gái, hoạt động trong lĩnh vực chứng khoán, nghe bảo lương mỗi năm là mấy trăm vạn. Tôi đã từng thấy ảnh của anh ta, lúc đó cũng chẳng có cảm giác gì, bây giờ gặp mới thấy người thật vẫn còn rất phong độ, hơn nữa trông có vẻ không già là mấy. Còn Tiểu Ngưu năm nay chưa được hai mươi lăm tuổi, có nét gì đó giống Đặng Linh Linh, có điều trông hoạt bát hơn Đặng Linh Linh một chút. Hai bên vừa gặp mặt nhau đã có chút cảm tình với nhau, tôi và chị Vu ăn miếng bánh ngọt, rồi cáo từ.
“Xem ra hai người này chắc là có chút tình ý gì với nhau rồi đấy.”
Chị Vu nói sau khi ra khỏi đó, tôi đáp: “Chúc mừng Sếp! Tiền lì xì năm nay nhớ nhiều hơn chút nghe Sếp!”.
Chị Vu cười: “Em thấy Lý Vĩ Trạch thế nào?”.
“Trông có vẻ rất được, có phong độ, có nội hàm, lúc nãy còn tiễn hai chị em mình xuống dưới lầu, em đi cùng người ta xem mắt nhiều lần rồi, nhiều nhất cũng chỉ đứng dậy chào cảm ơn một chút, tiễn ra tận cửa thế này, thật sự là mới gặp lần đầu tiên. Người lớn tuổi quả nhiên khác hẳn với mấy cậu chàng choai choai mới lớn.”
“Không phải chỉ vì tuổi tác thôi đâu, em đã gặp người nào lớn tuổi chưa? Họ cũng giống với Lý Vĩ Trạch hả?”.
Tôi suy nghĩ, mà cũng đúng thế thật, mặc dù không nhiều, nhưng mà trong những tháng ngày tôi cùng đi với khách hàng, đúng thật là có những người tuổi tác tương đương với , thậm chí có người còn lớn hơn anh ta một hai tuổi. Đàn ông khi đã đứng tuổi, tự nhiên sẽ trở nên chín chắn hơn một chút, nhưng, đúng là có khác với Lý Vĩ Trạch.
“Thế Sếp nói là vì nguyên nhân gì?”.
“Thứ nhất, là bởi vì cách giáo dục của người ta bên kia khác hẳn với bên chúng ta đây. Em còn không chịu thừa nhận, ngành giáo dục trong nước của chúng ta có một vài phương diện còn không theo kịp Đài Loan. Năm ngoái chị qua bên đó, năm sáu giờ sáng đi tập thể dục, trên đường phố hầu như không có người, nhưng mà em bé khoảng năm sáu tuổi nhà người ta vẫn đứng đó chờ đèn đỏ, thử coi ở mình đây xem, đừng nói là con nít, người lớn còn vượt đèn đỏ.”
Tôi chưa đi Đài Loan, nên cũng không có ý kiến gì về việc này, may mà chị Vu cũng không đợi nghe ý kiến của tôi: “Có điều, điểm mấu chốt là, đàn ông có tiền và không có tiền đúng là khác hẳn nhau. Tiền của người đàn ông, giống như sắc đẹp của người phụ nữ vậy, mặc dù mọi người đều nói ngoài cửa miệng là vẻ đẹp nội tâm mới quan trọng hơn, sắc đẹp, tiền bạc chỉ là những thứ bên ngoài cơ thể, nhưng mà khi có rồi, không nói người khác, bản thân đương sự cũng cần phải có bản lĩnh. Em còn nhớ con bé Tiểu Hoa nửa năm về trước không?”.
Tôi gật gật đầu, Tiểu Hoa tên thật không phải là Tiểu Hoa. Sở dĩ gọi cô ấy như vậy, thứ nhất là có chút trêu chọc, thứ hai cũng là vì, cô gái này có sắc đẹp như một bông hoa.
Ở độ tuổi hai mươi ba, đúng là độ tuổi mà sắc đẹp có thể nói là trong trăm người chọn được một người ấy, khí chất ngọt ngào, từ trước đến nay không thiếu người theo đuổi, cần phải nói là không có liên quan gì đến trung tâm môi giới của chúng tôi, nhưng mà mục tiêu của người ta chỉ có một - tìm một người có tiền!
Chỉ một tiêu chuẩn thôi, có tiền, cần phải có nhiều tiền, càng nhiều tiền càng tốt, chỉ cần có tiền mà không biến thái, những điều kiện khác đều có thể xếp hàng đằng sau.
“Em nói xem, cô gái đó, ngoài đẹp ra còn có cái gì, nhưng mà cái khí chất của n