Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2166 lượt.
gười ta... Phiêu Phiêu, không phải chị chê em, nhưng mà nói em học chắc em không học được.”
Tôi khóc thầm, chính xác là như vậy. Mặc dù tôi tốt nghiệp đại học hạng ba, nhưng cô Tiểu Hoa đó còn không bằng tôi, nói về những cử chỉ, lời nói, ứng xử đó... Thật sự là giống như trong bộ phim Thế giới đ n ông vậy, từ “Bĩ Tử Thái mà có thể đọc nhầm thành “Phôi Tử Thái”[1'>. Nhưng mà khi người ta đứng ở đâu, không khí ở đó khác hẳn, giống như tất cả mọi người đều phải nhường cho cô ấy vậy. Cái đó thực sự gọi là điệu đà một cách tự nhiên, đừng nói đàn ông, đến cả phụ nữ còn kìm lòng không đặng liếc nhìn về phía cô ấy. Giống như kiểu trong bộ phim “Thế giới đàn ông”, cuối cùng để cô ấy chọn một người có tiền đã ly dị vợ thật, tháng ba gặp mặt nhau, tháng tám người ta đã lãnh giấy chứng nhận rồi!
[1'> Bĩ Tử Thái và Phôi Tử Thái: Bĩ Tử Thái là một nhà văn mạng nổi tiếng của Đài Loan.
“Sắc đẹp của người phụ nữ là như vậy. Tiền của người đàn ông cũng là như vậy. Em thấy Lý Vĩ Trạch bây giờ như vậy, nếu như anh ta không có tiền, cho dù anh ta có một hành động tương tự như vậy, em sẽ thấy ngay, cảm giác sẽ khác nhau ngay...”
“Sếp, em chẳng thực tế như thế đâu, em có phải là lấy cho anh ta đâu...”
“Chị không nói em thực tế, mà là cảm giác về anh ta sẽ khác nhau. Em xem những người làm to ấy, trên bục phát biểu một kiểu, xuống bục lại là một kiểu, vì sao lại như vậy? Bởi vì khí phách. Con người chúng ta sống trên thế giới này, mỗi người đều có chút khí phách. Có điều có người khí phách được quyền lực chống đỡ, có người lại được tiền bạc chống đỡ, có người được tài hoa chống đỡ. Bọn trẻ con trời không sợ, đất cũng không sợ, là bởi vì có bố mẹ chống đỡ, mà bố mẹ nó lại luôn luôn làm theo ý chúng nó. Em xem bây giờ chị đi ra ngoài, sẽ được người ta gọi là bà này bà nọ, bản thân chị sống cũng có vẻ rất nhàn nhã, đó là bởi vì chị có một chút tiền, có sự nghiệp riêng của mình. Nếu như những thứ này đều không có... thì chị chỉ là một người mẹ già cả bình thường như bao bà mẹ khác, giờ này đang ngồi so đo giá cả của rau củ quả có phải lại tăng thêm hai ba hào rồi không.”
“Sếp ơi, nghe chị nói... Em thấy mình chẳng có khí phách gì cả.”
“Đúng là em không có.” Chị Vu liếc nhìn tôi một cái, “Bởi vì cái gì em cũng chẳng có cả.”
Mặc dù từ lâu tôi đã biết rằng, bản thân mình bình thường, nhỏ nhoi như hạt bụi nhỏ, nhưng bị đánh một đòn như thế... có chút chịu đựng không nổi, tôi cúi đầu, yếu ớt kêu lên một tiếng “Sếp ơi...”
“Phiêu Phiêu, em là một cô gái tốt, em rất lương thiện, mặc dù nhiều lúc chúng ta chẳng cần sự lương thiện này, nhưng mà chị rất trân trọng điều đó, bởi vì có một nhân viên như em, ít nhất chị không lo em cầm dao đâm sau lưng chị, mặc dù không hoàn toàn như thế, nhưng xem xét theo một phương diện nào đó, chị xem em như con của mình vậy.”
“Sếp ơi, em biết chị tốt với em...”
Những lời nói này không phải là những lời nói xu nịnh muốn nổi da gà đâu, không nói những cái khác, chị Vu cho tôi ở lại ngay trong căn hộ này, thật sự đã tạo được thuận tiện và cho tôi một phúc lợi rất lớn. Đối với chị, có lẽ chẳng là cái gì, đối với tôi, ít nhất mỗi tháng tôi có thể tiết kiệm được thêm bảy tám trăm đồng.
“Giai đoạn này em thay đổi rất nhiều, mặc dù em không nói, nhưng mà chị và dì Vương đều biết, em đang yêu. Con gái mà, đang yêu là một việc vô cùng tuyệt vời, cho dù tương lai chẳng có kết quả gì, thậm chí còn bị tổn thương, một người con gái phải nên yêu một lần, chỉ có đã từng yêu, sau đó được yêu, chúng ta mới có thể trở thành một người phụ nữ thật sự. Nhưng mà phụ nữ chúng ta không phải sẽ hoàn toàn sống vì tình yêu đâu. Có lẽ bây giờ chị nói những lời này, em nghe không vào đâu, nhưng cứ nghe trước đi, trong tương lai, đợi khi đầu óc em tỉnh táo lại, lúc đó hãy suy nghĩ về những lời chị nói ngày hôm nay.”
“Phụ nữ...”, chị Vu ngừng lại một chút, hình như đang suy nghĩ nên sắp xếp ý tứ như thế nào để nói, rồi mới chậm rãi nói tiếp: “Hoặc nói là con người, sống trong cuộc đời này, luôn cần phải có một thứ gì đó, giống như lúc nãy chị nói có khí phách ấy. Phiêu Phiêu, em không phải con cái trong gia đình giàu có, không phải con cái trong gia đình có ba mẹ làm to, cũng không đẹp ngời ngời như Tiểu Hoa. Thế thì, em muốn có một gì đó khác biệt với mọi người, em dựa vào cái gì để làm được điều đó? Cố gắng, chỉ có bản thân mình tự cố gắng. Bây giờ em đang yêu, có thể em cảm thấy người đó là toàn bộ của em, người đó là tất cả của em, em mất đi người đó, em thực sự là chẳng thể nào sống nổi nữa. Nhưng mà, nếu như em đánh mất bản thân mình, thế thì lúc đó em chẳng phải là em nữa.”
Tôi chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt, sau đó mở miệng nói: “Sếp ơi, hình như em hơi hiểu một chút, nhưng mà hình như... lại có chút gì đó không hiểu lắm. Cái đó, là chị hướng dẫn em, đặt mình lên vị trí trên cùng, còn dạy dỗ em, phải cố gắng phấn đấu?”.
“Đều có, có điều cũng không phải hoàn toàn như thế.”
>
“Những lời nói đó chị không phải nói cho em ở thời điểm này nghe đâu, em bây giờ, phải có một kế hoạch, bản thâ