XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342172

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2172 lượt.

thoại, em vốn là không định nhấc máy, nhưng mà sợ có chuyện gì, là... là chị của anh gọi điện đến.”
Tôi có thể cảm nhận được một các rõ ràng, thái độ của Lưu Thụy Căn căng thẳng hẳn lên, sau đó im lặng một lúc: “Chị ấy nói chuyện tiền bạc với em à?”.
Tôi chầm chậm, cẩn thận gật gật đầu.
Anh thả chén xuống: “Em thấy thế nào?”.
“Em... em chẳng có gì cả, đây là việc của gia đình anh, em không nên nhiều chuyện, nhưng mà, em muốn nghe anh giải thích như thế nào.” Tôi do dự một lúc, rồi cũng cắn răng nói.
“Đại khái là, những điều chị anh nói, đều đúng.”






Đêm hôm ấy, tôi gần như là không ngủ, nằm lên giường lăn qua lăn lại, suy nghĩ về những lời nói mà Lưu Thụy Căn nói với tôi.
Không giống với những gì tôi tưởng tượng, gia đình của Lưu Thụy Căn không hề êm ấm hạnh phúc, cha mẹ hiền từ con cái hiếu thuận... Có lẽ là một góc độ nào đó thì cũng thế thật, nhưng cũng giống như bao gia đình khác, cũng có nhiều rắc rối. Lưu Tịnh Huệ, chị gái của Lưu Thụy Căn chỉ lớn hơn anh hai tuổi, từ một góc độ nào đó thì cũng rất tiện lợi, ví dụ như những thứ chị gái đã từng dùng, có thể tận dụng cho em trai dùng lại. Nhưng đối với những gia đình không mấy giàu có, lại sống trong những năm tháng mà tư tưởng trọng nam khinh nữ còn phổ biến khắp nơi, cái người làm chị, hình như cũng đã được xác định là sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi hơn rồi.
Đặc biệt là ngày xưa, khi mẹ của Lưu Thụy Căn còn chưa vào Huyện Thành, một mình ở lại với bố mẹ chồng ở nông thôn nuôi hai đứa con nhỏ. Khi có đồ ăn ngon, chắc chắn là đứa con trai Lưu Thụy Căn được ăn trước, có việc gì nặng nhọc, thì chắc chắn đó là việc của Lưu Tịnh Huệ.
“Phải nhường cho em trai, con là chị mà.”
Câu nói này, hình như là câu nói mà Lưu Tịnh Huệ căm hận nhất. Điều làm chị ấy căm hận hơn nữa là, mặc dù chị đã đến tuổi đi học, nhưng mà vì sự sơ suất của mẹ và ông bà nội, mãi cho đến năm chín tuổi, chị mới được đi học tiểu học.
Thế là, số tiền vốn định chuẩn bị học phí cho hai chị em không đủ. Nếu như vay mượn thêm, hoặc nếu như suy nghĩ thêm cách khác, có lẽ hai chị em sẽ được đi học đại học, nhưng vào lúc này, ông nội của họ lại lên tiếng: “Con gái, học đến đây là đủ lắm rồi, phải tìm chồng cho nó đi!”.
Câu nói này làm cho Lưu Tịnh Huệ sợ chết khiếp, mặc dù chưa bao giờ được nhìn thấy bầu trời cao rộng ở bên ngoài, nhưng tận sâu trong đáy lòng, chị ấy cực kỳ căm ghét cuộc sống ở nông thôn, thề sẽ không bao giờ giống như bố mẹ của mình. Thế là, chị ấy chẳng nói gì với bất cứ người nào, đêm hôm đó âm thầm chạy trốn, đi về miền Nam, mới gọi điện thoại về báo là đã đến nơi bình an.
Mười mấy năm trước, ở mảnh đất Quảng Châu vẫn đang có nhiều cơ hội lớn, Lưu Tịnh Huệ vừa tài giỏi vừa chịu thương chịu khó, lại còn có văn hóa hơn nhiều người làm công khác. Bốn năm sau, khi Lưu Thụy Căn tốt nghiệp đại học, Lưu Tịnh Huệ cũng đã tạo dựng được cho mình một chút sự nghiệp.
Chuyện đến đây, đáng lẽ cả gia đình đều mừng vui, nhưng Lưu Tịnh Huệ lại không phải là nhân vật nữ chính trong câu chuyện, chị ấy cũng không phải là một người có tấm lòng bao dung. Đối với em trai của mình, cũng không phải là chị ấy căm hận, nhưng mà luôn luôn trách móc, điều làm cho chị ấy càng không hiểu nổi là, bố mẹ của mình bắt chị ấy phải có trách nhiệm với Lưu Thụy Căn như là một điều đương nhiên - Công việc, tiền đồ, thậm chí là gia đình?!
“Chị biết là những việc này không nên trách em, nhưng, chị là một người con gái còn làm được, em là một người đàn ông tại sao lại không làm được, em gây dựng sự nghiệp bằng chính bản lĩnh của mình cho chị xem nào!”. Đó là một buổi tối, Lưu Tịnh Huệ trốn mọi người, nói riêng với em trai mình như thế, cũng mãi cho đến khi đó, Lưu Thụy Căn mới biết trong lòng chị mình có hiềm khích nhiều với mình như thế nào.
“Đêm hôm đó, anh suy nghĩ rất nhiều. Anh nghĩ đến ngày xưa, anh ăn lòng đỏ còn chị ăn lòng trắng trứng gà, nghĩ đến việc mình có thể ăn bánh kem còn chị chỉ được liếm que kem mà anh ăn còn thừa lại, nghĩ đến việc những cây bút chì mới toàn dành cho anh viết, còn chị thì chỉ được dùng những mẩu bút chì ngắn ngủn... Trước đây chưa bao giờ anh cảm thấy việc này là bất bình thường, nhưng mà lúc đó anh mới biết, đối với chị, điều đó rất quan trọng. Một số việc, chỉ có người không có được nó trong tay, mới biết nó đáng quý nhường nào.”
Kể đến đoạn này Lưu Thụy Căn mới nói với tôi, tôi có thể nghe ra cảm xúc trong giọng nói của anh, đó thật sự là những hồi ức đau khổ, làm cho tôi cũng nhớ đến quá khứ của tôi. Tôi không có anh chị em ruột, nhưng cũng có một người anh họ, mặc dù không đến nỗi được cưng chiều như Lưu Thụy Căn, nhưng tôi cũng có thể cảm nhận được sự không công bằng trong đó, ví dụ khi còn nhỏ, một câu nói của bố tôi từng nói mà đã để lại cho tôi một ấn tượng rất sâu sắc, đó là: “Nếu như con là một đứa con trai thì tốt biết bao...” Mỗi lúc như vậy, tôi đều hận bản thân mình tại sao không phải là con trai, sau đó cảm thấy rất tự ti. Lưu Thụy Căn sau khi được Lư