Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342157

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2157 lượt.

nh ta đang có thai, cho nên vào thời điểm này, tao tuyệt đối không được có con.”
Thật sự bây giờ tôi chẳng biết phải nói như thế nào nữa, tôi ngừng một lúc, cuối cùng vẫn nhịn không nổi, nói: “La Lợi, mày đã bao giờ nghĩ đến cảm giác của vợ anh ta chưa? Mày đã bao giờ nghĩ rằng vợ anh ta là người vô tội chưa? Khi mang thai cho chồng mình, lại gặp phải chuyện này... rồi, cứ cho là mày chẳng liên quan gì đến người phụ nữ đó, nhưng người đàn ông như thế này, đàn ông như thế này... Mày không cảm thấy ghê tởm à?”.






La Lợi không nói gì, chỉ nhìn tôi, khóe mắt đỏ dần lên, cuối cùng ôm mặt bật khóc, mà cuộc nói chuyện của chúng tôi cuối cùng cũng chẳng bàn ra được vấn đề gì cả.
“Thực ra em không cần phải lo lắng như vậy.” Việc của La Lợi làm đầu óc tôi rối bời, bất giác muốn tìm người để nói chuyện, nhưng bên cạnh tôi lại chẳng có ai. Dì Vương và chị Vu có thể cho tôi một vài ý kiến của người lớn tuổi, nhưng việc này lại rất khó nói với họ. Thực ra tôi cũng không muốn nói với Lưu Thụy Căn, nhưng người này có một đôi mắt tinh nhanh, một cái miệng biết nói. Tất cả những việc trong lòng tôi, đều bị anh đọc được, hơn nữa, luôn bị anh hỏi đúng tâm sự, lần này cũng không ngoại lệ, “Người bạn đó của em biết mình cần cái gì.”
“Cô ấy hoàn toàn không biết, nếu như cô ấy biết, cô ấy đã không trở thành bộ dạng bây giờ. Anh đừng nghe cô ấy nói tốt như thế, xe hơi, túi da, mỹ phẩm gì gì đó, tương lai còn có nhà cửa. Nếu như cô ấy có ý định moi tiền chắc như đinh đóng cột, em lại không lo lắng cho cô ấy.”
“Có nghĩa là sao?”.
“Là việc làm của cô ấy đó. Công việc của người khác là bán sức lực, bán trí tuệ, còn cô ấy bán thân, bán lòng tự trọng, bán lương tâm.”
“Ngoan, lúc nãy em nói gì, nói lại lần nữa xem nào.”
“Em quên rồi.”
Tôi quay đầu đi, định lờ đi cho xong chuyện, Lưu Thụy Căn cười khì khì, tôi nổi điên lên, chồm lên đấm đá vào anh túi bụi: “Cười cười cười, cười cái gì mà cười, không phải là chỉ chửi có một câu thôi sao? Em không tin bình thường anh không nói bậy.”
“Nói chứ, khi đàn ông bọn anh nói bậy, cái gì cũng nói cả.”
“Thế mà anh còn cười.”
“Không phải anh cười em, mà là, trước mặt anh, cuối cùng em đã không cần phải diễn này diễn nọ nữa.”
Tôi có chút ngơ ngác, anh sờ sờ đầu tôi: “Trước mặt anh, em rất không tự nhiên, mà bây giờ, cuối cùng đã có thể thoải mái hơn một chút rồi.”
“Thế ư?”.
“Rất thế.”
“Sao em không cảm thấy gì...”
Thật sự tôi cảm thấy, trước mặt anh, tôi đã rất thoải mái tự nhiên rồi.
“Ít nhất là cái từ ‘mẹ kiếp’, đó là lần đầu tiên anh nghe thấy đó.”
“... Cút... ngay...”
“Ồ, câu thứ hai rồi đó nha.”
Tôi và Lưu Thụy Căn đùa giỡn ầm ầm, tôi giơ tay ra, không ngừng cù vào nách anh, anh vừa trốn, nhưng cũng vừa giơ tay ra trả đũa tôi, hai chúng tôi cùng cười, cùng chửi bới, cái hiện thực gì gì đó vứt qua một bên, mà vào lúc này đây, tôi lại không khỏi nhớ đến La Lợi.
Cô ấy ở bên Joseph có như thế này không? Cô ấy có thể nói chuyện như thế này với Joseph không?
Đối với tâm lý của cô ấy, tôi hiểu được đôi chút. Nhìn bề ngoài, Joseph là mục tiêu mà cô ấy theo đuổi, nhưng mà thực chất, Joseph đã hủy hoại sự tồn tại của mộng tưởng ấy. Có lẽ cô ấy yêu Joseph, có lẽ cô ấy muốn yêu Joseph, nhưng mà có lẽ cô ấy đã yêu không nổi nữa. Cuộc sống hiện nay của cô ấy, dựa vào một mình cô ấy, có lẽ suốt đời cũng không thể nào có được, cho nên, có lẽ cô ấy muốn dựa vào cái này để thuyết phục bản thân, nhưng, lại không thể nào thuyết phục một cách hoàn toàn được.
Là một người bạn, tôi chỉ có thể ở một bên khuyên cô ấy mà thôi, nhưng mà tôi không thể quyết định thay cô ấy được.
“Em thử khuyên thêm người bạn đó xem, nếu như khuyên không nổi, thì em cũng đừng có lo quản lý việc của người ta nữa.”
“Em có quản lý cũng chẳng quản lý nổi.”
Lưu Thụy Căn lắc lắc đầu: “Em vẫn không hiểu ý của anh rồi.”
“Thế ý của anh là thế nào?”.
Tôi nhìn anh với vẻ không hiểu, anh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Anh chỉ đưa ra ý kiến thế thôi, nếu như em không muốn, anh cũng không ép. Sau này em và La Lợi... gặp nhau ít thôi.”
“Vì sao?”.
“Anh nghĩ là không sao, nhưng cũng sợ em>
“Em bị ảnh hưởng cái gì? Cũng đi làm tình nhân của người khác hả? La Lợi làm được là vì cô ấy xinh đẹp, nếu là em... Cho dù có muốn làm cũng làm không nổi đâu.”
“Không phải là ý này, em đừng suy nghĩ linh tinh... Nhưng mà em cứ cặp kè bên cô ấy suốt ngày, ra khỏi nhà là lên xe hơi, đi đến đâu cũng quẹt thẻ, mua sắm không thèm nhìn giá cả, đến lúc đó, lúc đó suy nghĩ của em chắc chắc là cũng sẽ bị lệch lạc.”
“Không đâu, em biết vị trí của mình đang ở đâu mà.”
Tôi nói như vậy, nhưng trong lòng thực ra cũng có chút nghi ngờ. Mỗi ngày tôi thấy như thế, có thật là tôi sẽ có những suy nghĩ lệch lạc không? Sở dĩ La Lợi dứt ra không được, là bởi vì cô ấy không biết bản thân mình có thể thích ứng được với cuộc sống trước đây hay không, nếu như là tôi...
Có điều bất kể thế nào đi chăng nữa, khi La Lợi gọi điện thoại ch