Tổng Giám Đốc Chung Nhà, Xấu Xa
Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342155
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2155 lượt.
hật. Phiêu Phiêu, em chưa kết hôn phải không?”.
“... Chưa.”
“Thế chắc có người yêu rồi chứ hả?”.
“Dạ.”
“Có một câu không biết chị có nên hỏi hay không, em thử lần nào chưa?”.
“Phiêu Phiêu đúng là biết ăn nói quá, có điều, người làm mai cho anh chị nhất định là em rồi, anh tới vội vàng quá, cũng chẳng chuẩn bị gì cả. Có hộp bánh em cầm lấy, hôm nay sếp Lý của anh cứ bắt anh cầm cho bằng được, không nhận thì không xong với sếp.”
Anh đưa hộp bánh được gói rất đẹp, rất tinh tế về phía tôi, là hộp bánh của một cửa tiệm bánh cực kỳ nổi tiếng của thành phố chúng tôi, mặc dù tôi chưa từng đi xem xét giá cả ở đó, nhưng cũng biết rằng, hộp này ít nhất cũng phải hai trăm đồng. Hai người họ đều đã đóng tiền rồi, Mã Phương đưa bánh hạt dẻ một hai chục tệ ra thì sao cũng được, còn hộp bánh này tôi ngại nhận lắm, nhưng Lý Trí cứ một hai đưa cho tôi: “Cầm đi cầm đi, coi thường anh Lý này phải không, ủa...”
“Được rồi được rồi được rồi.” Tôi thấy sắc mặt của anh thay đổi, lại liên tưởng đến tính cách của anh, cũng không khách sáo nữa, “Thế thì em nhận nhé anh Lý, thật sự cảm ơn anh nhiều.”
“Không phải.”
“Phiêu Phiêu, hình như anh gặp em ở đâu đó rồi thì phải...”
Mã Phương ở bên cạnh cười nói: “Đương nhiên là anh đã từng gặp Phiêu Phiêu rồi.”
“Không phải, Phiêu Phiêu không giống.”
“Đương nhiên rồi, Phiêu Phiêu của chúng ta bữa nay đẹp ra mà.”
Lý Trí vẫn nhíu mày, khuôn mặt cứ đắn đo: “Đẹp thì đương nhiên là đẹp ra, nhưng hình như anh gặp ở... Thôi kệ, anh nhớ không ra.” Em ăn bánh này đi, ăn ngon thì gọi điện thoại cho anh, ở chỗ anh Lý của em vẫn còn nữa.”
Tôi gật đầu cười cười, chẳng để chuyện đó trong lòng, tôi chỉ coi đó là những lời nói khách sáo. Hai người nói chuyện phiếm ở chỗ tôi mấy phút nữa, sau đó liền cáo từ, tôi tiễn họ xuống dưới lầu, nhìn họ bước lên một chiếc xe Audi.
Tôi không hiểu gì lắm về xe cộ, cũng không biết đó là A6, A4 hay là một loại khác, chỉ cảm thấy chiếc xe đó đường nét phóng khoáng, rất chịu chơi, có điều cũng tương đối đơn điệu, đây đương nhiên không phải là xe của Lý Trí. Chỉ nhìn chiếc xe này, cũng có thể biết được sếp của anh ấy là một người cẩn trọng, chỉ không biết là tại sao lại trọng dụng Lý Trí. Chẳng nhẽ, trước mặt sếp của mình, anh ta lại có một kiểu dáng khác? Suy nghĩ này lởn vởn trong đầu tôi một chốc, ngay sau đó bị vứt qua một bên.
Tôi chẳng có hứng thú gì với Lý Trí, đối với ông sếp của anh, tôi càng không có hứng thú - có hứng thú cũng chẳng được cái gì!
Bánh hạt dẻ tôi chia cho chị Vu và dì Vương cùng ăn, còn hộp bánh kia, tôi lại âm thầm đưa về bên nhà của Lưu Thụy Căn, đúng thế, tôi thật là không công bằng, cứ thiên vị cho người ngoài, nhưng mà hộp bánh này Lý Trí vốn dĩ là tặng cho tôi mà, tôi đưa về cho người yêu của mình ăn, chắc là không sao chứ hả - nếu mà có sao thì cũng làm được gì nhau nào?
Bây giờ chúng tôi đang ở trong giai đoạn cực khổ vì tiết kiệm, tôi còn đỡ, thứ nhất là phải giảm béo, thứ hai là có thể đi theo La Lợi ăn ké một chút, Lưu Thụy Căn thì lại không như thế. Mặc dù mỗi ngày tôi đều chuẩn bị thức ăn cho anh rất hợp lý, có thịt có trứng, nhưng mà tiền tiêu vặt lại bị quản lý nghiêm ngặt. Tôi vô cùng rõ ràng, việc không muốn tiêu và không được tiêu nhau rõ rệt, con người đôi lúc cũng cho phép tiêu xài xa xỉ một chút, mới có thể điều chỉnh trạng thái tâm lý. Loại bánh này mặc dù không phải là thứ xa xỉ phẩm gì, nhưng mà bình thường chúng tôi cũng sẽ không ăn.
Tôi mang tâm trạng cống hiến báu vật đến nhà anh, nhưng lại không ngờ, trong nhà anh cũng có hai hộp: “Hôm nay có một khách hàng nịnh nọt sếp tổng của bọn anh, anh đi theo cũng được cho hai hộp.”
Tôi ngắm nghía hộp bánh của anh, rồi lại ngắm nghía hộp bánh của tôi, cuối cùng đành phải than thở một câu: “Không ngờ bây giờ hộp bánh này lại trở thành mốt thời thượng để tặng quà cho nhau.”
“Xét cho cùng thì danh tiếng đặt vào đó cả, tặng ra ngoài không tốn kém bao nhiêu, lại được tiếng.”
“Làm thế nào bây giờ, có hạn sử dụng này, anh có bạn cần phải tặng quà không?”. Nếu là ngày xưa, tôi đã trực tiếp tặng cho La Lợi rồi, nhưng bây giờ, cô ấy tuyệt đối đã không có nhu cầu nữa, còn anh Hai, mỗi dịp lễ Tết, quà cáp ở chỗ anh có mà chất thành đống, chúng tôi chỉ việc giúp anh tiêu thụ thôi, chứ anh không cần chúng tôi đi tặng cho anh.
Lưu Thụy Căn lắc lắc đầu: “Những người bạn của anh thật ra đều là đồng nghiệp của anh, cũng ngại đi tặng lại lắm.”
“Thế thì... anh cố gắng mà ăn đi nhé?”.
“Mấy thứ này đâu thể ăn thay cơm được, lâu lâu nếm một hai miếng thôi. Nếu không... em gửi chuyển phát nhanh về đi.”
Tôi nhất thời chưa phản ứng lại kịp.
“Gửi chuyển phát nhanh về nhà em ấy.”
Đến rồi! Cuối cùng cũng đã đến rồi, thực ra tôi biết vấn đề này không thể nào mà giấu giếm mãi được, cứ cho là bình thường tôi né tránh được, nhưng mà sắp đến Tết rồi cũng sẽ bị phơi bày ra mà thôi. Nhưng vào lúc này đây, tim tôi đập nhanh một cái, tôi suy nghĩ một lúc, mới chậm rãi mở miệng: “Gia đình nhà em... không tốt lắm.”
Lưu Thụy Căn nhìn tôi v