Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342159

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2159 lượt.

o tôi, cơ bản là tôi vẫn cứ đi. Bây giờ cô ấy gọi điện thoại cho tôi còn nhiều hơn trước đây nữa, có lẽ là bởi vì mọi chuyện đã vỡ ra hết rồi, trước mặt tôi cô ấy cũng không giấu giấu giếm giếm nữa, đến cả những chuyện bí mật giữa cô và Joseph cũng kể cho tôi luôn: “Mày đừng thấy anh ta thường xuyên đi đến các phòng tập, cơ thể cân đối như thế, thực ra, ‘cái đó’ cứ mềm mềm chứ không cứng hẳn.”
“Có điều hắn ta là cao thủ chơi gái, cho nên dù cái đó không cứng, nhưng cũng có thể đưa người ta lên đỉnh.”
“Mày xem anh ta đó, bề ngoài thì chải chuốt như thế, nhưng cũng phải đi tiêu đi tiểu, bình thường cứ nín nhịn, đến lúc thả bom, âm thanh thật sự rất to.”
...
Nghe mấy cái này, tôi vừa buồn cười vừa bi ai. Trước đây cứ nghĩ rằng Joseph là hình tượng trong phim ảnh, mặc dù là một tên khốn nạn, nhưng cũng là một tên khốn nạn điển hình. Mà bây giờ, không biết bởi vì sao, lại có thể chuyển qua vai chú hề được rồi.
Những lúc tôi ở chơi với La Lợi, có lúc cũng gặp anh ta, mỗi lần gặp nhau, ánh mắt không tự chủ được mà tập trung quan sát nửa người dưới của anh ta, mà cũng không biết có phải là ảo giác của tôi không, mỗi lúc như vậy, tôi đều thấy sắc mặt của anh ta cứ làm sao ấy - có lẽ, là bởi vì anh ta thiếu tự tin chăng>
Lưu Thụy Căn vẫn luôn lo ngại về việc tôi đi gặp La Lợi, tôi biết anh bị ám ảnh bởi việc này, mặc dù anh không kể tường tận, nhưng mà người yêu cũ trước đây của anh chạy theo một người có tiền. Về điểm này, nhiều lúc tôi cảm thấy anh cứ hay lo nghĩ, người yêu trước đây của anh, ngây thơ đáng yêu, học thạc sĩ, xuất ngoại, đương nhiên là bị người có tiền nhắm vào, mặc dù bây giờ tôi dễ nhìn hơn trước đây một chút, nhưng mà cũng thế cả, nếu trên đường có bị ai gọi là người đẹp, mặc dù sẽ không nghĩ rằng người ta gọi đểu như trước đây nữa, nhưng cũng chỉ nghe cho vui vậy thôi.
Có điều trong lòng mỗi người đều có một cái bệnh, cái bệnh này của Lưu Thụy Căn cần phải có thời gian để xóa bỏ dần dần, mà hiện nay, tôi đang cố gắng hết sức để tạo cho anh cảm giác an toàn. Vì thế, mỗi lần nói chuyện xong với La Lợi, tôi đều về kể cho anh những gì chúng tôi đã nói với nhau, có nhiều lúc, không tránh khỏi nhắc đến Joseph, mà khi nghe những chuyện đó, vẻ mặt của Lưu Thụy Căn cực kỳ sinh động.
“Phản ứng của anh là có ý gì đấy?”.
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cười không ra cười, khóc không ra khóc của anh, anh nhướn mày lên: “Cái gì cơ?”.
“Em cứ thấy anh kì lạ sao đó.”
“Hóa ra con gái bọn em ở với nhau sẽ nói những chuyện như thế.”
“Chẳng nhẽ đàn ông các anh không nói?”.
Lưu Thụy Căn lắc lắc đầu, tôi lạnh lùng “hừ” một tiếng: “Thôi đi anh, em chưa yêu bao giờ, không đồng nghĩa với việc em không biết mấy việc này. Bọn đàn ông các anh tụ tập với nhau, tám chín mươi phần trăm là nói chuyện về phụ nữ.”
“Điều đó có nghĩa là con gái tụi em ngồi với nhau, tám chín mươi phần trăm cũng là nói chuyện về đàn ông hả?”.
Tôi trầm ngâm, chỉ cười cười.
“Nói về cái gì của bọn con trai tụi anh vậy? Nói đi, ngoan.”
Tôi tiếp tục trầm ngâm, Lưu Thụy Căn hỏi tiếp, tôi cười gian xảo: “Nói về mông của các anh.”
...
Tôi tiến lên phía trước nhéo vào mông anh một cái: “Em gái, cặp mông này của em mẩy quá, ngoan ngoãn phục vụ ông đây, ông đây sẽ thưởng cho!”.
Lưu Thụy Căn bị tôi làm cho chấn động, mãi một lúc sau mới vô vọng cười lắc đầu, có điều từ khi đó, anh không còn bài xích việc tôi và La Lợi gặp nhau nữa, có lúc cũng sẽ hỏi: “Cái anh Joseph kia gặp em không có phản ứng gì cả à?”.
“Anh ta mà có phản ứng gì cơ chứ? Cái tên đó hay diễn lắm, cho dù trong lòng hận đến nỗi muốn ăn tươi nuốt sống em, nhưng bề ngoài vẫn phải nói một câu ‘Phiêu Phiêu đấy à’?”.
Tôi nhái theo các kiểu dáng thể hiện tình cảm của Joseph, Lưu Thụy Căn cười, lắc đầu: “Gần đây công việc của em có bận không?”.
“Cũng tạm.”
“Thế nào mà gọi là cũng tạm?”.
“Thì đó, mặc dù cũng hơi bận, nhưng mà cũng quen rồi.”
Điều này giống như thời tiết vậy. Khi mới bắt đầu lạnh, mọi người đều chịu không nổi, nhưng đến cuối năm, hình như cũng chẳng còn cảm thấy gì nữa. Bây giờ mặc dù tôi cũng đang trong thời kì bận rộn, bận đến nỗi hầu như chị Vu đều phải đi làm cả ngày, nhưng mà ngày nào cũng như vậy, cho nên cũng chẳng cảm thấy gì cả. Dù sao cũng chỉ có chừng đó việc mà thôi, đồng ý, không đồng ý, đàn ông, phụ nữ.
Mà đến cuối năm, mấy cặp đôi đến được với nhau nhờ trung tâm của chúng tôi thường ghé qua tặng chút quà này nọ, không phải quà gì đắt tiền, nhưng mọi người đều rất vui mừng. Ngày hôm đó tôi tiếp đón Mã Phương, bây giờ chị ấy cơ bản đã sống chung cùng Lý Trí rồi. Khi chị ấy đến, đúng vào buổi trưa, ở trung tâm chúng tôi đang rảnh rỗi, chị Vu và dì Vương đều đã đi ra ngoài ăn cơm rồi. “ Chị đang nghĩ chỗ em chắc cũng không có ai, chưa ăn cơm phải không, nào nào nào, thật đúng lúc, ăn chút bánh hạt dẻ này trước đi.”
Mã Phương nói rồi lấy một túi ni-lông từ trong túi xách ra, một mùi hương thơm ngọt tỏa ra, tôi nhìn thấy kiểu túi đó, biết ngay là mua ở cửa tiệm đối diện với bệnh viện Nhi Đồng. Th


Polly po-cket