Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Là Yêu Hay Hận

Là Yêu Hay Hận

Tác giả: Linh Hy

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 134659

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/659 lượt.

, cô không sợ hắn, cô chỉ muốn hắn biết mình hận hắn nhiều đến mức nào.
Tiêu Bắc Thần đối diện với ánh mắt cô trong vài giây, cuối cùng tự cười chính mình, giọng hắn lãnh đạm nhất có thể: "Được, vậy tôi thỏa lòng em!"
Hắn ôm vai cô lại, rút khẩu súng của mình ra rồi đặt vào tay cô. Khẩu súng cầm tay đó nặng trịch kéo cả cánh tay cô thõng xuống. Mặt cô tái nhợt, ánh mắt hoang mang và run rẩy, cô vẫn còn nhớ khoảnh khắc khẩu súng này chĩa vào Mục Tử Chính, cô vẫn nhớ hình ảnh sau khi hắn trúng đạn rỗi ngã xuống trước mặt cô. Cô đau lòng đến cực hạn, cầm khẩu súng chĩa vào Tiêu Bắc Thần, tay không ngừng run. Hắn nhìn thẳng vào mắt cô, nói: "Em giết tôi thì em có thể đi, còn không thì đừng bao giờ nghĩ tôi sẽ thả em!"
Bàn tay cầm khẩu súng càng run mãnh liệt hơn, cả người cô lạnh toát, nhưng dường như cô đã tìm ra lối thoát cuối cùng rồi, cô nghiến răng nói: "Tiêu Bắc Thần, nhất định anh sẽ bị báo ứng!" Sau đó cô cầm súng chĩa vào chính mình, nhắm mắt, bóp cò.
Mà Tiêu Bắc Thần vẫn lặng lẽ đứng đó.
Khi cô mở mắt ra liền thấy khuôn mặt xuất hiện nhiều lần trong những cơn ác mộng, hắn nhìn cô, vẫn ánh mắt lành lạnh đó, u tối đó, phẫn nộ mà điên cuồng. Hắn chẳng nói chẳng rằng chỉ giành lấy khẩu súng từ tay cô, mở chốt an toàn "lách tách" rồi bắn thẳng vào bình hoa nhiều màu trên giá gỗ lim. Cùng với tiếng hét bật ra từ miệng cô là tiếng vỡ vụn của bình hoa. Binh lính ở dưới lầu kinh ngạc, cầm súng chạy lên, chưa kịp xông vào thì đã nghe tiếng Tiêu Bắc Thần quát: "Cút hết đi!"
Ngay lập tức ngoài cửa im ắng hẳn, cô ngẩn ngơ nhìn bình hoa vỡ vụn đó, hắn giơ tay đỡ người cô, nhìn cô chằm chằm: "Tôi nói cho em hay, nay em đã vào tay tôi thì có muốn chết cũng không dễ dàng thế!"
Trái tim cô từ tuyệt vọng và uất ức trở nên tĩnh mịch, như tro tàn sau khi lửa cháy. Cô tóm lấy bàn tay hắn cắn thật mạnh, hắn không hề nhúc nhích, mặc cô cắn. Cô chẳng có sức ngồi thẳng, dựa nửa người vào bên giường, nhưng vẫn cố gắng cắn hắn, cô hận hắn đến thế, tức hắn đến thế... Nước mắt cô rơi xuống mu bàn tay hắn làm hắn giật mình, hắn kéo cô đến trước mặt mình, không nói nhiều mà chỉ hôn lên môi cô.
Lâm Hàng Cảnh kinh ngạc, lại sợ tới mức không thốt nên lời, giãy cũng không ra được, hắn ôm chặt cơ thể yếu ớt của cô vào lòng, đôi môi ấm áp áp lên hai cánh môi cô. Nụ hôn sâu này nhắc cô nhớ lại đêm ác mộng nọ, cô biết hắn muốn làm gì, cô trợn trừng mắt, hận hắn đến mức gần như điên lên nhưng lại chẳng làm gì được. Không khí chung quanh bỗng nhiên như bị hút hết đi, dù cô có cố gắng thế nào cũng không hít vào được một chút, lồng ngực như bị tảng đá lớn đè lên, cô ra sức hít thở, như một người sắp chết đuối.
Cuối cùng hắn cũng nhận ra sự khác thường của cô, hoang mang ôm cô, thấy mặt cô nhợt nhạt, trán đổ đầy mồ hôi đang dựa vào lòng hắn, mười ngón tay yếu ớt túm lấy góc áo hắn, ngực phập phồng mạnh mẽ, vội vàng hít ra thở vào
Sau đó hắn cũng không làm gì nữa, chỉ ôm lấy cô. Còn cô bỗng nghe thấy giọng hắn: "Cửu Nhi..."
Ngón tay đang túm chặt góc áo hắn chợt buông thõng...
Hắn cúi đầu trên đỉnh đầu cô, đôi mắt tràn đầy sự yêu thương vô hạn, lẩm bẩm nho nhỏ, ấm áp như trong giấc mơ: "Cửu Nhi... Cửu Nhi... Cửu Nhi..."
Hắn si tình đến vậy, "tình cảm dạt dào như biển cả" cũng không tả hết được.
Từng tiếng một lọt vào trong tai, cô khóc, nước mắt lặng lẽ rơi trên quần áo hắn... Cô không biết hận ai, tình yêu không theo mong muốn của bản thân là điều đau khổ nhất.
***
Thời gian như thoi đưa, mới đó mà đã tới tháng chín, vừa vào thu đã có mấy trận mưa, càng ngày càng lạnh.
Tiếng mưa rơi nhè nhẹ vào lá cây bên ngoài cửa sổ, rì rào thành tiếng, lá chuối to thỉnh thoảng bay lên xuống trong gió. Ngoài ban công là vườn hoa kiểu tây nho nhỏ, bãi cỏ luôn được xén gọn gàng, trên giá hoa có bày mấy chậu cúc, đang nở rộ rất đẹp.
Cô ngủ không say, trời mới mờ sáng cô đã bị tiếng mưa tí tách làm tỉnh giấc. Khi tỉnh dậy liền cảm thấy dạ dày khó chịu, nôn nào từng hồi. Cô xỏ chân vào đôi dép mềm rồi đi ra mở cánh cửa xếp ở ban công, sau đó đi vào phòng ngồi lên sô pha. Trên chiếc bàn cạnh đó có một đĩa nho đã rửa sạch sẽ, quả nào quả nấy bóng bẩy, không hiểu thế nào cô lại bứt một quả ăn, thấy ngon lại ăn hết quả này đến quả khác.
Chín giờ sáng Vân Nghệ bưng bữa sáng vào, thấy Lâm Hàng Cảnh đã dậy thì cười nói: "Lâm cô nương dậy rồi ạ, đêm qua mưa, không biết cô có bị lạnh không?"
Cô lắc lắc đầu, thấy một cô bé khoảng mười tuổi đi theo Vân Nghệ, mặc quần áo người hầu, trông có vẻ rụt rè. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm một chùm nho đưa cho cô bé, đứa bé nhìn Vân Nghệ một cách do dự, Vân Nghệ cười: "Tú Nhi có phúc quá, Lâm cô nương thưởng còn không mau nhận đi?"
Cô bé Tú Nhi bèn cầm lấy chùm nho, ngắt vội một quả cho vào miệng. Vừa mới nhai thì mặt mày lập tức nhăn nhúm, miệng thốt lên: "Chua quá!" Vân Nghệ ngạc nhiên, cũng nhanh chóng thử một quả, cô cau mày rồi nói: "Mấy cái bà này, chắc chắn là ăn bớt vài đồng để uống rượu nên mới mua loại này!" Cô cười cười lấy lòng với Lâm Hàng Cảnh rồi nói: "Nho