Tác giả: Linh Hy
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 134681
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/681 lượt.
r>Tiêu Bắc Thần chầm chậm rút ra khẩu súng của hắn, đôi mắt bên dưới chiếc mũ quân đội chìm trong bóng râm, hắn không nhìn Mục Tử Chính, chỉ mở chốt an toàn "lách tách", cánh tay giơ ngang ra, giọng nói lãnh đạm đến mức khiến người ta phát sợ: "Tôi từng nói nếu cậu còn tới đây tôi sẽ tiễn cậu!"
Mục Tử Chính nghiến răng: "Anh đưa Hàng Cảnh..." Chưa nói hết câu thì có tiếng súng "pằng" một cái, đùi trái của hắn trúng đạn. Hai người lính hai bên buông tay, cơ thể hắn nghiêng sang một bên. Đùi trúng đạn quỳ xuống đất, khuôn mặt méo mó biến dạng do đau đớn. Người suy nghĩ đơn giản như hắn chưa từng chịu nỗi đau đớn nào khủng khiếp đến thế.
Đúng lúc Mục Tử Chính trúng đạn rồi quỳ trước mặt Tiêu Bắc Thần thì một bóng người xuất hiện ở đầu ngõ. Sự sợ hãi trên mặt cô phản chiếu trong ánh mắt của Tiêu Bắc Thần, cô khiến hắn đau đớn dễ dàng tới vậy, cơ thể hắn cứng nhắc ngay lập tức, đôi mắt đen hiện lên nỗi khiếp sợ, cánh tay cầm súng buông thõng. Mục Tử Chính thấy Tiêu Bắc Thần có biểu hiện kỳ lạ thì quay đầu nhìn, vừa nhìn đã thấy ngay cô với vẻ mặt kinh hoàng đang đứng đờ người ở đầu ngõ. Hắn chẳng màng gì, chỉ khập khiễng lê bước đến gần cô, máu trào ra từ vết thương trên đùi trái thành một đường dài. Hắn như không biết đau, hớn hở như vừa sống lại qua hoạn nạn, cười to với cô: "Hàng Cảnh, Hàng Cảnh, Hàng Cảnh, tớ đến đưa cậu đi ——"
Đôi con ngươi của Tiêu Bắc Thần bỗng chốc co lại, giơ tay về phía Mục Tử Chính, bắn một phát. Cơ thể Mục Tử Chính run mạnh, đạn bắn vào lưng hắn, xuyên qua lồng ngực. Âm thanh cuối cùng của hắn nghẹn ở cổ họng, người đổ về phía trước, ngã xuống đường, không còn tiếng động gì nữa.
Ngã xuống cùng hắn còn có Lâm Hàng Cảnh.
Cô quỳ rạp xuống đất, mặt không còn hạt máu, cô thấy Mục Tử Chính nằm trước mắt mình, máu tràn ra khắp người hắn. Đầu óc cô trống rỗng, ánh mắt chỉ còn tuyệt vọng và hoảng sợ, cả người run rẩy. Đúng lúc cô đang sợ hãi thì bỗng thấy khuôn mặt của Tiêu Bắc Thần, hắn khom người ôm lấy cô vào lòng, khuôn mặt góc cạnh đó có sự lạnh lùng sắc bén, cô cứ nhìn hắn chằm chằm, hít thở dồn dập. Giơ tay túm chặt lấy khuy áo lành lạnh trên trang phục quân đội của hắn, run run há miệng nhưng lại không nói ra tiếng nào. Cả người tuyệt vọng như đã chết, chỉ lắp bắp nói được một chữ: "... Anh... anh..." Cố gắng thế nào cũng không nỏi nổi chữ thứ hai.
Hắn nhìn cô, nói rành mạch từng chữ: "Hắn nói sẽ đưa em đi, tôi điên rồi mới để hắn làm vậy!"
Ánh mắt hắn như một cái lồng giam trói buộc cô. Còn cô chỉ cảm thấy đau đớn, trong giây lát sau, cô như một cái xác không hồn, cô chẳng còn gì nữa, ngón tay cô buông lỏng, trước mặt đều là màu đen, cô đã ngất đi.
Tiêu Bắc Thần lẳng lặng ôm cô đi khỏi ngõ, mấy binh lính hạ súng, đi tới kéo xác Mục Tử Chính về một cái ngõ khác. Máu trào ra từ ngực Mục Tử Chính thành một đường, còn con diều bướm sống động kia cuối cùng không bay lên cao nữa, mà tà tà bay xuống, chầm chậm đáp xuống đất trong yên lặng.
***
Căn phòng trống vắng không hơi ấm.
Cô dựa người trên giường, nghe tiếng ồn ào bên ngoài. Giọng Vân Nghệ loáng thoáng vọng tới, đều là những lời sai bảo người hầu. Mỗi từ, mỗi câu đều khiến lòng cô lạnh ngắt, cô ngơ ngẩn ngồi đó, cô vẫn còn nhớ dáng vẻ hắn khi cười, đôi mắt đen sáng như đá quý đó rực rỡ, cô còn nhớ cảnh hắn nằm trên đường, máu me đầm đìa, máu chảy theo kẽ đá trên đường, diều rơi xuống rồi, sau này không còn cơ hội nào bay lên...
Cô hại chết hắn, là do cô đã hại hắn chết.
Cô chỉ ngồi như vậy, như một bức tượng, cơ thể nhẹ bẫng như con diều đứt dây, người chẳng còn chút lực, cứ thuận theo gió bay là xong.
Lúc Tiêu Bắc Thần đẩy cửa vào thì thấy một cảnh như vậy, cô hơi nghiêng đầu nhìn cánh cửa ban công, tóc đen dài xõa xuống, cả người rất yên tĩnh, thậm chí như không có cả tiếng hít thở.
Hắn đứng bên cửa nhìn cô một lúc lâu rồi mới đi tới vén lại chăn cho cô. Cô vẫn không động đậy, ánh mắt không hề có tiêu cự hay sức sống, hắn biết cô chẳng thèm để ý tới mình. Hắn lặng lẽ nói: "Dì bảy bảo sẽ tổ chức hôn lễ của em tư trước, còn của chúng ta thì để tới tháng mười hai. Mấy ngày nữa dì sẽ đến thăm em."
Mắt cô khẽ chuyển động, vẫn nhìn vào cánh cửa như cũ, miệng cười giễu cợt: "Hóa ra tôi cũng có hôn lễ? Tôi bất trị thế này quả là làm khó cho anh."
Một câu nói đơn giản cũng đâm thẳng vào tim, hắn đứng đó, tay nắm chặt chiếc ghế bên giường, hít sâu một hơi rồi cười nhạt: "Em không cần phải nói thế, tôi không cảm thấy khó khăn gì cả. Dù gì em cũng có một mình tôi, điều này em nên rõ."
Cơ thể cô run mạnh, ngoảnh đầu trừng mắt nhìn Tiêu Bắc Thần một lúc lâu rồi nói: "Tiêu Bắc Thần, nếu muốn tôi kết hôn với anh cũng được, anh phải đồng ý một chuyện."
Hắn bật thốt lên: "Chuyện gì?"
Cô nhìn hắn, cái nhìn lạnh buốt thấu xương, gằn từng chữ: "Một là anh giết Tiêu Bắc Thần, hai là giết Lâm Hàng Cảnh."
Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Cô vẫn nhìn thẳng hắn, biết sẽ chẳng thế đấu lại hắn, nhưng cô biết hắn đau chỗ nào, biết hắn để ý chuyện gì, vì vậy cô mới dễ dàng ép hắn đến góc chết như thế