Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341970
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.
t được một vài chữ. Anh có biết đọc báo không?”
Tống Thiên Bảo trả lời: “Tôi không đọc, người lớn mới đọc cái đó”.
“Anh đã là người lớn rồi”.
“Mẹ tôi mới đọc”.
Tô Mạt ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Anh không cảm thấy gần đây trông mẹ anh rất mệt mỏi hay sao?”
Tống Thiên Bảo lắc đầu.
Tô Mạt thở dài: “Mẹ anh cũng sẽ già đi. Mẹ anh mà già đi, sau này anh sẽ ra sao?”
Tống Thiên Bảo nói: “Tôi… trồng hoa, hát hò”.
Tô Mạt do dự vài giây mới lên tiếng: “Nếu có người không cho anh trồng hoa, hát hò thì làm thế nào?”
“Mẹ tôi sẽ nói người đó”.
Tô Mạt thầm nghĩ, mình toàn lo chuyện không đâu. Cô cười cười: “Có lẽ anh nên học thêm một số thứ. Bắt đầu có thể rất khó, từ từ tích lũy là được”.
“Học gì cơ?”
“Học chữ để đọc sách, đọc báo”.
“Nhưng nhiều chữ tôi không biết”.
“Cứ học đi”.
Tống Thiên Bảo im lặng hồi lâu rồi đột nhiên anh ta tỏ ra vui mừng. “Cô thư ký, cô dạy tôi nhé!” Anh ta kéo Tô Mạt vào nhà. “Cô hãy dạy tôi mỗi ngày”.
Tô Mạt vốn chỉ buột miệng tán gẫu như vậy, ai ngờ Tống Thiên Bảo thật sự nghiêm túc. Hằng ngày làm học sinh ngoan ở nhà, lại toàn chọn lúc Tô Mạt sắp hết giờ làm việc. Tiến độ học tập của anh ta rất chậm. Tô Mạt bị anh ta quấy nhiễu đến mức hết cách. Cô hối hận vì mình đã nhiều chuyện, ngày nào cũng bận đến tám giờ tối.
Tô Mạt thấy hối hận nhưng cô vốn là người tốt bụng, luôn cảm thấy đã nhận lời người ta thì đừng qua loa đại khái. Dẫu làm việc một ngày cũng nên làm tròn trách nhiệm. Đợi đến lúc gửi hồ sơ tìm việc, nhận được tin tốt, cô xin nghỉ cũng không muộn.
Vương Á Nam về đến nhà, thấy cô chăm chỉ như vậy, tuy bà không nói ra miệng nhưng ánh mắt hòa nhã hơn nhiều.
Một ngày, Tô Mạt nổi hứng, ra ngoài mua một bộ văn phòng tứ bảo của trẻ con mang về Tống gia.
Không ngờ Tống Thiên Bảo tỏ ra coi thường: “Trong thư phòng của mẹ tôi cũng có, còn to hơn cái này”.
Tô Mạt tự giễu, cũng đúng, người này tuy ngốc nghếch nhưng muốn gì được nấy, thứ gì chẳng từng nhìn thấy, mình đúng là ngớ ngẩn.
Mài mực xong, cô trải tờ giấy Tuyên Thành, nói: “Anh có biết dùng bút lông viết chữ không?”
Tống Thiên Bảo không trả lời, ra chiều suy nghĩ.
Tô Mạt viết tên anh ta lên giấy. Tống Thiên Bảo nhận cây bút, cũng viết nguệch ngoạc tên mình ở bên cạnh: “Chữ này hình như trước đây tôi đã từng viết… Tôi không nhớ rõ”. Anh ta lại hỏi. “Thư ký, tên cô là gì?”
Tô Mạt viết tên mình, Tống Thiên Bảo lại bắt chước viết theo.
Thấy anh ta cầm bút không đúng cách, Tô Mạt nhắc nhở: “Anh hãy ngồi tử tế, đầu thẳng, người thẳng, cổ tay nhấc cao… như thế này…”
Cô cúi thấp người, điều chỉnh các ngón tay của Tống Thiên Bảo, lại làm mẫu cách cầm bút dùng. Tống Thiên Bảo không hề có phản ứng.
Anh ta im lặng hồi lâu khiến Tô Mạt cảm thấy hơi kỳ lạ, cô ngẩng đầu liền bắt gặp gương mặt đỏ ửng của anh chàng ngốc nghếch đó. Thấy Tô Mạt nhìn mình, anh ta vội nhìn đi chỗ khác.
Tô Mạt vừa tức vừa buồn cười. Cô đứng tránh xa ra, nhẹ nhàng đập bàn. “Anh mau học hành tử tế đi!”
Tống Thiên Bảo lại viết nguệch ngoạc mấy chữ, thái độ có vẻ nghiêm túc. Tô Mạt nhàn rỗi ở bên cạnh viết mấy câu trong bài Hoa rơi của Đường Diễn. Nhiều năm rồi cô không luyện viết chữ, ít nhiều cũng cảm thấy cứng tay. Đặt bút viết chữ, nhớ đến lúc còn nhỏ bị trưởng bối ép luyện chữ, Tô Mạt ngẩng đầu đưa mắt ra ngoài cửa sổ, ánh chiều tà chiếu tia ấm áp xuống hàng cây xanh, cô cảm thấy yên bình đến lạ.
Vương Á Nam trở về nhà, nhìn thấy câu Tô Mạt viết, bà nhận xét: “Chữ đẹp đấy, nhưng thơ tiêu cực quá!” Ngắm một lát, bà lại nói: “Hành thư(!) này không tồi”.
(!)Hành thư là dạng viết nhanh của chữ khải, được dùng trong các giấy tờ thân mật (như thư từ) và đề tranh. Chữ hành bắt đầu phổ biến vào thế kỷ thứ 2. Khi được viết nhanh, chữ khải có thể được giản lược đi một, hai nét để tạo thành một thư thể gọi là hành khải.
Tô Mạt nói: “Lúc nhỏ tôi từng luyện chữ với ông nội”.
Vương Á Nam gật đầu. “Hành thư của Đường Diễn nặng mùi son phấn, tôi không thích lắm”.
Tô Mạt biết rõ tính cách của bà nên lên tiếng: “Hữu quân như rồng, Bắc Hải như tượng. Tôi cũng thích phong cách bài Thanh Nhiệt Thiếp của Lý Ung hơn”.
Vương Á Nam cười. “Không ngờ cô cũng có bản lĩnh này”. Bà thở dài. “Mấy năm nay tôi mới bắt đầu luyện thư pháp. Già rồi nên tay không có sức , viết chữ dễ phiêu… Bắt cô ở đây, có phải cô rất ấm ức?”
Tô Mạt hơi ngẩn người nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh. “Làm công việc khác nhau có thể học hỏi điều gì chứ?”
Tô Mạt cũng mỉm cười. “Thiên Bảo rất có nghị lực. dù sao mỗi ngày chỉ học ba chữ, một năm cũng cả ngàn chữ”.
Tống Thiên Bảo tiếp lời: “Mẹ, cô thư ký nói sẽ dạy con đọc báo”.
Vương Á Nam nhìn con trai, ánh mắt đầy vẻ thương xót. Bà dặn dò Tô Mạt: “Muộn rồi, cô về nhà nghỉ ngơi đi”.
Hai ngày sau, Tô Mạt vẫn tới biệt thự của Tống gia làm việc như thường lệ. Vương Á Nam gọi điện, nói có tập văn kiện để ở nhà, bảo cô lúc Tống Thiên Bảo ngủ hãy mang đến công ty. Tô Mạt đến công ty, vào phòng làm việc của Vương Á Nam. Nhìn thấy Vương Cư An và hai vị lãnh đạo phòng Marketing và phò