Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341971

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1971 lượt.

ề này “giết” không ít tế bào thần kinh của cô.
Tô Mạt coi chuyện này là nhiệm vụ cần kíp trước mắt. Sau một đêm ngủ chập chờn, cô nằm ì trên giường một lúc rồi miễn cưỡng thức dậy, đến nhà Vương Á Nam.
Hôm nay Vương Á Nam trông có vẻ lười nhác. Bà ngồi ở sofa đọc báo, như không có hứng thú làm bất cứ chuyện gì,cũng chẳng định đi đâu. Thấy Tô Mạt, bà dặn dò: “Hôm nay tôi muốn nghỉ ngơi, cô giúp tôi đưa giấy tờ này đến công ty cho Vương Tổng”.
Nghe đến hai từ cuối cùng, tim Tô Mạt đập mạnh. Cô có thể đường đường chính chính gặp anh ta.
Đến công ty, Vương Cư An đang ở trong phòng làm việc gọi điện thoại. Thấy Tô Mạt đặt tập văn kiện nhưng không rời đi, anh ta cũng không hỏi, tiếp tục trò chuyện một lúc mới cúp máy. Sau đó, anh ta ngẩng đầu: “Có chuyện gì không?”
Tô Mạt lặng thinh. Hai người mắt đối mắt. Tô Mạt cảm thấy bộ dạng của cô rất đáng thương bởi vì cuối cùng Vương Cư An cũng cười cười. “Tôi quên khuấy đi mất, hay là tối mai được không”.
Tô Mạt đáp: “Được”. Sau đó quay người, đi ra ngoài.
Gần đây cô không đến công ty, mọi người thấy cô vẫn nhiệt tình chào hỏi. Mấy cô nhân viên của văn phòng tổng giám đốc đang túm tụm tán gẫu trong phòng nghỉ, nhìn thấy Tô Mạt đi qua liền kéo vào trong, hỏi nhỏ: “Chị Tô, anh chàng Tống Thiên Bảo trông thế nào? Có tin đồn rằng anh ta rất đẹp trai, còn đẹp hơn hai anh em họ Vương”.
Tô Mạt cười cười. “Cũng được”. Cô nhủ thầm, các cô đã gặp người đàn ông thiểu năng có bộ dạng bình thường chưa?
Một đồng nghiệp nữ cảm thán: “Tốt quá, đó là “cao phú soái ngô” trong truyền thuyết. Nếu có thể lấy người như vậy, tôi sẽ muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, thậm chí có thể hô phong hoán vũ ở trên giường”.
Mấy cô gái đều cười. “Chị đúng là sắc nữ”.
Đồng nghiệp nữ cất giọng nghiêm túc. “Tôi nói thật đấy. Người như vậy còn tốt hơn Vương Tổng, chẳng phải lo lắng điều gì. Nghe nói Vương Tổng lại thay bạn gái...”
Tô Mạt hơi hoảng hốt, lẽ nào bọn họ nghe phong thanh điều gì?
Các cô gái tiếp tục tán gẫu.
“Nghe nói lần này là con nhà gia giáo. Đối phương là cô giáo tiếng Anh ở trường trung học, hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi...”
“Sao bây giờ mấy người có tiền đều thích tìm cô giáo?”
“Giáo viên sạch sẽ, đứng đắn, nghề nghiệp cao thượng giới thiệu cũng mát mặt, giống như một kiệt tác học thuật có vỏ ngoài đẹp đẽ trên giá sách, vừa nhìn là biết ngay người có văn hóa, nhân từ, phẩm vị...”
“Giọng điệu của chị chua đến mức sủi bọt rồi kìa”.
Tô Mạt tìm cơ hội rời khỏi nơi đó. Về đến biệt thự của Tống gia, đầu óc cô vẫn thẫn thờ. Tối hôm sau, cô chuẩn bị một bàn đầy thức ăn nhưng vẫn không thấy bóng dáng đối phương.
Ngày hôm sau nữa là thứ Bảy, Tô Mạt gọi cho anh ta, nói thẳng: “Nếu anh đã không rảnh thì đừng tùy tiện nhận lời người khác”.
Vương Cư An cất giọng bình thản: “Sao vậy? Gần đây tôi hơi bận”.
Đầu bên kia truyền đến giọng nói của một cô gái trẻ, Tô Mạt không kìm nổi, hỏi một câu: “Đúng là anh rất bận rộn. Vừa rồi ai nói chuyện đấy?”
Giọng điệu của Vương Cư An có chút thay đổi: “Trước khi quan tâm cô ta là ai, em hãy làm rõ bản thân đi đã”.
Câu này nghe rất quen tai, Tô Mạt cố nhẫn nhịn, đi đi lại lại.
Tống Thiên Bảo hét lên: “Thư ký, cô giẫm chết con giun rồi. Một con, hai con, ba con...”
Tô Mạt không để ý đến anh ta. Sau khi lấy lại bình tĩnh, cô mới lên tiếng: “Anh không cảm thấy làm vậy rất vô vị sao? Anh rất vui vẻ khi giỡn chơi người khác sao?”.
Vương Cư An bật cười. Anh ta nói câu gì đó với người bên cạnh rồi đi chỗ khác, nói: “Tô tiểu thư, tôi cần gì phải giỡn chơi em. Tôi một lòng muốn giữ thể diện cho em, em không những không cảm kích mà còn gàn bướng như vậy”.
Tô Mạt im lặng.
Vương Cư An tiếp tục: “Em mời tôi ăn cơm gì chứ? Bản thân em biết rõ hơn ai hết, hôm đó em tới khách sạn tìm tôi với tư cách gì, dùng thân phận gì để nhờ tôi giúp đỡ. Khỏi cần che đậy, em muốn bán, người khác chưa chắc đã bằng lòng mua”.
Tô Mạt cảm thấy không thở nổi. Cô muốn lên tiếng nhưng cổ họng tắc nghẹn. Cô dùng hết sức bấm phím tắt cuộc gọi. Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ, sao trên đời này lại có loại người như vậy, vô cùng xảo trá, cổ quái khiến người khác chán ghét.
Tô Mạt ngồi xuống bậc thềm, nhìn đống bầy nhầy ở dưới chân một lúc lâu. Cô nín thở, lại bấm phím gọi. Không ngờ đầu bên kia bắt máy ngay, Tô Mạt chậm rãi lên tiếng: “Tôi nói cho anh biết tại sao tôi lại làm vậy. Đó là do tôi sợ hãi lại bị đạp xuống tầng đáy của xã hội. Cuộc đời anh luôn bằng phẳng nên chắc chắn anh chưa từng trải qua những ngày tháng cần kiệm lo từng đồng một. Anh nhất định không biết cảm nhận của người học hành mười mấy năm phải đi làm ô sin cho người ta, bị hại gãy tay còn bị mất việc, chỉ muốn làm việc tử tế nhưng bị bỏ thuốc rồi bị đá ra ngoài cuộc. Vì kiếm mấy đồng tiền phải cúi đầu, uốn lương trước người khác... Chỉ có đứng càng cao mới càng ít gặp chuyện xui xẻo. Tôi coi anh là ngọn cỏ cứu mạng, tôi sợ bây giờ lại rơi xuống đáy vực, tôi sẽ không có cơ hội trở mình. Thật đấy, tôi vô cùng sợ hãi...”
Nói đến đây, Tô Mạt cúp


Insane