pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341973

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1973 lượt.

hông một bóng người. Cô gái cúi thấp đầu, không biết đang làm trò gì. Anh ta tiến lại gần , mới chợt nhớ ra trước đó vô ý để điện thoại trên bàn. Lúc này, điện thoại của anh ta đang bị cô gái mở ra xem. Cô ta rất cảnh giác, từ tốn ngẩng đầu, mỉm cười với Vương Cư An, “Sao anh đi đâu thế? Em đợi anh đến mức thấy buồn chán. Điện thoại của anh chẳng có trò chơi gì hay”.
Vương Cư An ngồi xuống, bất giác cười cười.
Cô gái hỏi: “Anh cười gì vậy?”
Vương Cư An tựa vào thành ghế nhìn cô gái, thở dài. “Con trai tôi cũng có tính con nít. Nhiều lúc tôi không cho nó chơi game, tịch thu điện thoại và máy tính của nó, nó lại lén lút lấy di động của tôi chơi game, chống chế có người gọi đến nên nó đnag định giúp tôi nghe điện thoại”.
Cô gái im lặng. một lúc sau cô ta ngồi lên đùi Vương Cư An, ôm cổ anh ta, cất giọng nũng nịu. “Tại vì em không nén nổi lòng hiếu kỳ nên mới mở ra xem”.
“Em muốn thấy điều gì?”
Cô gái áp mặt vào hõm cổ của anh ta, nói nhỏ: “Ai bảo anh có nhiều cuộc điện thoại như vậy, hết cuộc này đến cuộc khác, cứ như giục đò ấy. Thảo nào bọn họ nói anh rất trăng hoa”.
“Em biết chớt thời cơ thật đấy”. Vương Cư An nói.
Nghe giọng điệu có vẻ khác thường, cô ta vội giải thích: “Em nhỏ hơn anh nhiều tuổ, nhất thời ham chơi. Anh là người lớn, không chấp trẻ con, đừng giận mà. Hơn nữa, dù anh có đào hoa thế nào, em cũng hy vọng… anh chỉ có một mình em…”
Vương Cư An quay đầu, ghé sát tai cô ta, nói nhỏ: “Với một mình em thế nào?”
Hơi thở của cô gái có phần ngưng trệ.
Vương Cư An, có vẻ hơi kháng cự nhưng tiếp tục vùi đầu, để mặc đối phương muốn làm gì thì làm.
Vương Cư An từ từ dừng động tác, giúp cô ta chỉnh lại cổ áo rồi mỉm cười, nói: “Em còn nhỏ tuổi”. Cô gái không hiểu ý, bỗng thấy cảm động. Ai ngờ anh ta nói tiếp : “Sau này em sẽ xây dựng gia đình. Thật ra, với đàn ông mà nói…” Anh ta nhẹ nhàng đẩy người cô ta, đứng dậy, đi uống nước. “Không phải vì những trò khôn vặt hay mưu tính của em mà họ nảy sinh tình cảm với em. Đối phương thật sự thích em mới bao dung những khuyết điểm đó”.
Anh ta vừa nói xong, ủy viên Lâm và Triệu Tường Khánh đi tới. CÔ gái có vẻ ngượng ngập, liền thu dọn quần áo rồi đi sang phòng nghỉ của nữ.
“Đợi cô ta đi khỏi, ủy viên Lâm cười, nói với Vương Cư An: “Tôi thấy hai người ngày càng thân thiết”.
Vương Cư An cũng cười. “Cô ấy không tồi, chỉ là khoảng cách tuổi tác hơi lớn, khó nói chuyện”.
Ủy viên Lâm xua tay. “Đàn ông thường chê phụ nữ già, làm gì có ai chê quá trẻ? Hơn nữa, khoảng cách tám, chín tuổi không phải là vấn đề to tát. Nhà con bé đó tuy không bằng Vương gia các cậu nhưng Hồ Tổng chỉ có mỗi một đứa con gái, vợ ông ta là con nhà gia giáo, mấy người cậu làm quan chức không nhỏ. Con bé này từ nhỏ được nâng niu, khó tránh khỏi sự đơn thuần trong đối nhân xử thế, nhưng đây cũng không phải vấn đề…”
Vương Cư An cất giọng khiêm tốn: “Ngược lại thanh danh của tôi chẳng ra sao, nhà họ chưa chắc đã đồng ý”.
Ủy viên Lâm lắc đầu. “Không đồng ý? Không đồng ý mà để con bé với cậu qua lại lâu như vậy? cậu và Hồ Tổng lần đầu tiên chơi golf, tôi thấy con bé đã có ý với cậu. Hơn nữa, về một số chuyện của đàn ông, trong lòng mọi người đều biết rõ. Người từng trải đánh giá đàn ông, không câu nệ tiểu tiết, chỉ nhìn cái lớn, xem anh ta có thể làm nên sự nghiệp hay không. Đàn ông không phong lưu thì uổng phí thời niên thiếu
--Lê Quý Đôn –vinhanh - -
Ngày hôm sau, Tô Mạt đi làm bình thường. Tống Thiên Bảo có vẻ hơi xa cách, không nói nhiều như mấy ngày trước đó. Tô Mạt cảm thấy hôm qua cô đã xúc động nên khiến anh ta sợ hãi.
Tống Thiên Bảo im lặng, Tô Mạt cũng chẳng muốn lên tiếng, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh anh ta.
Anh ta nhổ cỏ ở vườn hoa, cô giúp anh ta nhặt rác. Anh ta tưới nước cho hoa, Tô Mạt nhắc nhở đừng để ướt quần áo. Tống Thiên Bảo đi nhặt giun, cô cũng nhặt cùng anh ta. Cô đã cố kìm nén sự chán ghét ban đầu đối với loại sâu bọ này.
Hơn nửa ngày trôi qua, cuối cùng Tống Thiên Bảo không kiềm chế được, lên tiếng hỏi: “Thư ký, hôm qua cô không về sớm đấy chứ?”
Tô Mạt đoán ra ý của anh ta, cười cười. “Không đâu, hôm nay tôi sẽ không ra về sớm”.
Lúc này, Tống Thiên Bảo mới cười ngoác miệng, lại hỏi: “Ngày mai thì sao?”
“Cũng không”. Cô ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: “Nhưng anh phải thích ứng với việc đổi người giúp việc”.
Tống Thiên Bảo có vẻ chưa hiểu.
Tô Mạt nói: “Tôi sẽ không làm việc ở đây lâu. Nếu có…”
“Cô muốn đi sao?” Tống Thiên Bảo hỏi.
Tô Mạt đánh trống lảng. “Người chăm sóc anh cứ một, hai năm lại thay một đợt, chắc anh cũng thích ứng từ lâu rồi”.
Tống Thiên Bảo ngẫm nghĩ kĩ rồi nói: “Tôi không nhớ rõ…”
Tô Mạt giải thích. “Thật ra kỹ sư Vương… mẹ anh làm vậy là vì không muốn anh ỷ lại vào bất cứ người nào”.
Tống Thiên Bảo không hiểu, lặng thinh.
Tô Mạt nhặt một cành cây, vẽ dưới đất vài nét, hỏi: “Ngoài trồng hoa và hát karaoke, anh còn muốn làm gì?”
Tống Thiên Bảo nói: “Tôi đi học”.
Tô Mạt gật đầu: “Tôi biết. Anh biết làm thủ công, vẽ tranh, các phép tính cộng trừ đơn giản. Anh còn nhận biế