Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.

có quan hệ gì với em. Con bé đó trước đây là nhân tình của Thượng Thuần, không hiểu tại sao nó lại tìm đến cái chết. Thượng Thuần thấy người nhảy lầu liền hồ đồ, anh ta sợ không biết phải ăn nói thế nào với vợ hai, đành bảo người đem đi hỏa táng. Ai ngờ người nhà con bé đó không chịu. Theo em, chắc bọn họ biết được thân thế của Thượng Thuần nền định tống tiền…”
Vương Cư An càng tức giận. “Thượng Thuần gây chuyện thì liên quan gì đến An Thịnh chúng ta? Sao bọn họ không tìm anh ta tính sổ, lại đổ hết lên đầu chúng ta? Bây giờ, dưới công ty xuất hiện một đám người. Công ty sắp tham gia vụ đấu thầu lớn, đến tiệc mừng cũng chuẩn bị rồi. Chú bảo tôi phải ăn nói thế nào với các cổ đông?”
Vương Tư Nguy cũng sốt ruột. “Em không ngờ lại xảy ra chuyện này! Thượng Thuần nhờ em nói chuyện với cảnh sát, không hiểu tại sao lại đổ lên đầu em. Em… Anh ta…”
Vương Cư An cười nhạt. “Anh ta là ông trời hay là bố chú? Chú lập tức đến công ty, giải thích rõ với bọn họ. Không ngờ chú nghĩa khí như vậy, không phải chú làm, vô duyên vô cớ chú chịu điều tiếng thay người khác”.
Vương Tư Nguy vội lên tiếng: “Đại ca, anh hãy bình tĩnh một chút! Hôm đó em cũng có mặt, nếu có thể nói rõ thì em đã nói rõ từ lâu rồi. Thượng Thuần nhắc đến mảnh đất xây khu khoa học kỹ thuật, anh ta…”
Vương Cư An không tin, “hừ” một tiếng. “Chú để tâm đến việc của công ty từ bao giờ vậy? Vương Tư Nguy chú không phải loại người này. Có phải anh ta nắm được điểm yếu gì của chú?”
“Em…” Vương Tư Nguy ấp úng. “Một buổi tối uống rượu lái xe, không ngờ gặp cảnh sát kiểm tra đột xuất. Lúc đó trên xe ô tô của em có mấy gói “bột”. Tối hôm đó, bọn em có buổi tụ tập chơi bời… Kết quả bị phát hiện. Thượng Thuần… giúp em tìm người xử lý êm thấm vụ này, nhưng anh ta nói, vẫn bị lưu giữ hồ sơ, không cẩn thận sẽ ngồi nhà đá ba đến bảy năm…”
Vương Cư An ngẩn người, lồng ngực tắc nghẽn. Anh ta giơ tay vuốt mái tóc ngắn lòa xòa trên trán ra đằng sau rồi không nói một lời, cúp máy.
Nhưng không khí yên tĩnh chẳng duy trì lâu, chiếc di động trong tay lại đổ chuông. Vương Cư An nhìn số điện thoại trên màn hình, nhanh chóng bắt máy. Giọng Tô Mạt truyền tới: “Vương Tổng, kỹ sư Vương bảo tôi hỏi anh, vụ đấu thầu anh nắm chắc bao nhiều phần trăm?”
Cô vừa dứt lời, lập tức có người lên tiếng: “Để tôi nói chuyện với nó!” Vương Á Nam cầm điện thoại. “Thằng em khốn kiếp của anh lại gây họa. Anh định giải quyết vụ này thế nào?”






Lún Sâu
Thời gian gần đâym An Thịnh luôn ở “đầu sóng ngọn gió”. Mấy ngày trước, giới truyền thông liên tục đưa tin “Nhập khẩu công nghệ tiên tiến của nước ngoài, thúc đẩy sự tiến bộ khoa học kỹ thuật ở tỉnh ta”, đồng thời dự đoán An Thịnh là đơn vị có khả năng trúng thầu lớn nhất. Hai ngày nay có người chạy đến trụ sở tập đoàn gây chuyện, thu hút sự chú ý của dư luận. Lãnh đạo cấp cao triệu tập cuộc họp khẩn cấp, các cổ đông gây sức ép, yêu cầu nhanh chóng giải quyết chuyện này.
Cuộc họp kết thúc, Tô Mạt bị gọi tới văn phòng chủ tịch. Ngoài cô ra, trong phòng đều là người nhà họ Vương.
Vương Á Nam hỏi thẳng Tô Mạt: “Nghe nói buổi tối hôm xảy ra vụ nhảy lầu, cô cũng có mặt ở đó?”
Tô Mạt đành kể đại khái chuyện xảy ra tối hôm đó. Cô cũng nói rõ mình quen biết Mạc Úy Thanh như thế nào nhưng không nhắc tới mối quan hệ giữa Châu Viễn Sơn và Mạc Úy Thanh.
Chẳng bao lâu sau, hai người quay về văn phòng tổng giám đốc. Vương Cư AN ngồi xuống ghế, ngẫm nghĩ một lúc rồi gọi mấy cuộc điện thoại nhờ vả. Sắc mặt anh ta vốn u ám nhưng lúc này anh buộc phải mỉm cười, hàn huyên với đối phương.
Sau khi cúp điện thoại, anh ta bảo nhân viên xuống dưới mời người nhà Mạc Úy Thanh lên văn phòng nói chuyện. Mấy người đó đã gây ầm ĩ trong hai ngày qua, nhưng khi gặp ông chủ, bọn họ bất giác trở nên nghiêm chỉnh.
Vương Cư An cất giọng thành khẩn: “Xảy ra sự việc này, tôi cũng rất buồn. Tôi có thể hiểu tâm trạng của các vị. Xuất phát từ lập trường chủ nghĩa nhân đạo, công ty chúng tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc đến gia quyến của cô Mạc!”
Vương Tư Nguy phối hợp đưa ra tấm chi phiếu đã chuẩn bị từ trước.
Người nhà học Mạc liếc nhìn con số trên tấm chi phiếu, tỏ ra bất mãn. “Cái gì gọi là lập trường chủ nghĩa nhân đạo? Đây là chuyện do em trai anh gây ra”.
Vương Cư An nói: “Chắc mọi người hiểu rõ tình hình thực tế hơn chúng tôi. Bên nhà tang lễ cho biết, tử thi để mấy ngày cũng không ai nhận, lại không liên lạc được với gia quyến, xác để ngăn lạnh không ai thanh toán tiền thuê. Cuối cùng, họ chỉ còn cách đem đi hỏa táng…”
Đối phương muốn phản bác, anh ta nói tiếp: “Việc này vốn chẳng liên quan đến An Thịnh chúng tôi. Đương nhiên, nếu các vị muốn gặp ở tòa án, chúng tôi cũng chuẩn bị sẵn tài liệu, bên nhà xác sẽ lập tức đưa giấy chứng minh qua đây. Lúc sinh thời, cô Mạc mắc bệnh trầm cảm nặng, không thể tự lo liệu cuộc sống. Các vị bỏ mặc cô ấy một thời gian dài, không biết có bị kết án tội bỏ rơi không? Đề nghị bệnh viện xuất giấy chứng minh bệnh tật hình như