Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.

cũng không khó…”
Người nhà Mạc Úy Thanh ngây ra, nắm chặt tờ chi phiếu.
Vương Cư An nhẹ nhàng cầm lại tờ chi phiếu. “Cái này tạm thời đặt ở chỗ tôi, các vị có nửa ngày suy nghĩ. Qua ngày hôm nay, các vị đừng đến tìm tôi nữa mà trực tiếp đi tìm ban quản lý nhà tang lễ. Nếu bọn họ có ý kiến…” Anh ta ngẫm nghĩ. “… ít nhất phải bồi thường cho bọn họ một, hai vạn”.
Đối phương hoảng hốt, vội cầm tờ chi phiếu.
Lúc này Vương Tư Nguy lên tiếng: “Nhận tiền rồi thì mau giải tán đi!”
Mấy người truyền tay nhau tờ chi phiếu, thì thầm thương lượng, thái độ hết sức ôn hòa: “Người chết rồi thì thôi, hai bên không cần trở mặt, có thể giải quyết trong hòa bình là tốt nhất. Chúng tôi sẽ đi ngay. Về chuyện đám người tụ tập xem trò vui, không liên quan đến chúng tôi”.
Vương Cư An gật đầu với bọn họ. Đợi bọn họ đi khỏi, anh ta chỉnh lại quần áo, đứng dậy, đi ra ngoài.
Vương Tư Nguy chạy theo. “Anh, anh đừng xuống dưới, bên dưới vẫn rất đông phóng viên…”
Vương Cư AN không quay đầu, trách mắng em trai. “Đồ ngu xuẩn, không liên quan đến chú, chú sợ gì chứ? Sau này đừng có gây chuyện! Hôm nay tôi dùng số tiền này mua cuộc sống yên ổn của chú trong tương lai. Chú hãy nhớ kĩ cho tôi, đây là lần cuối cùng!”
Vương Tư Nguy không dám ho he.
Lãnh đạo cấp cao của An Thịnh xuất hiện ở đại sảnh, đám phóng viên lập tức xúm lại. Trong đại sảnh bày nhiều bàn ghế, trên bàn có đầy đủ gạt tàn thuốc lá, chai nước khoáng, nhìn qua giống hiện trường buổi họp báo, cũng cho thấy thái độ nghiêm túc vào thận trọng của công ty.
Vương Cư An cố ý im lặng một lúc, chờ cho có nhiều cơ quan truyền thông tụ tập.
Tô Mạt nhận chỉ thị của Vương Á Nam, chạy xuống dưới, đưa cho Vương Cư An bài phát biểu đã chuẩn bị sẵn, nào ngờ anh ta xua tay. “Không cần!”
Đám phóng viên giơ micro và máy ảnh. Vương Cư An nghiêm mặt, từ tốn lên tiếng: “Rất cảm ơn sự có mặt của các vị ngày hôm nay! Đầu tiên, tôi xin thay mặt công ty bày tỏ sự tiếc thương sâu sắc với cô Mạc, một sinh mệnh đầy sức sống rời khỏi cõi đời ở độ tuổi đẹp đẽ nhất. Tôi tin, dù không quen biết cô, các vị cũng sẽ có cùng cảm nhận, bất kể ở hoàn cảnh nào, sinh mệnh cũng là thứ chúng ta quý trọng nhất.
Anh ta ngừng vài giây rồi nói rành rọt từng từ: “Dựa theo kết quả cuộc điều tra nội bộ của công ty chúng tôi trong những ngày qua, chúng tôi đã xác nhận cái chết của cô Mạc có quan hệ nhất định đến một nhân viên của An Thịnh.”
Anh ta vừa dứt lời, cả đại sảnh ồn ào, huyên náo.
Đợi xung quanh lắng dịu, Vương Cư An mới nói tiếp: “Nhân viên này là luật sư cố vấn họ Châu do công ty chúng tôi mời về làm việc. Luật sư Chấu và cô Mạc từng có quan hệ tình cảm sâu đậm, gần đây, mối quan hệ của hai người hình như có chút trục trặc. Vì sự tôn trọng người chết và đây là vấn đề tình cảm riêng tư, người ngoài không tiện nói nhiều. Vì sự qua đời của bạn gái, luật sư Châu cũng hết sức áy náy và đau buồn. Đồng thời, luật sư Châu đã đệ đơn xin nghỉ việc để tránh ảnh hưởng đến thanh danh của công ty. Mặc dù vậy, với tư cách là người lãnh đạo của luật sư Châu, tôi cũng có trách nhiệm không thể chối bỏ. Nếu tôi quan tâm đến cấp dưới hơn, nếu phát hiện tâm trạng của nhân viên xuống dốc và kịp thời nói chuyện, có lẽ sự việc đau lòng này sẽ không xảy ra. Nhân viên mỗi ngày làm việc tám tiếng đồng hồ, nếu không tính thời gian đi ngủ, vậy thì thời gian ở công ty còn nhiều hơn ở nhà, do đó, An THịnh không chỉ mang đến công việc cho mọi người mà cũng nên dành sự quan tâm như gia đình tới nhân viên. Về phương diện này, An Thịnh vẫn phải tiếp tục cố gắng. Nhân đây, tôi xin thay mặt công ty gửi lời xin lỗi chân thành nhất đến gia quyến của cô Mạc, các cơ quan truyền thông và những người bạn quan tâm vụ việc này. Tôi cũng xin lỗi vì đã tạo thành sự phiền nhiễu cho mọi người!”
Bên dưới có người vỗ tay, cũng có phóng viên chất vấn. Vương Cư An giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng. Anh ta nói: “Được biết, cô Mạc lúc sinh thời mắc bệnh trầm cảm nghiêm trọng. Trong xã hội ngày nay, có rất nhiều người không hiểu gì về bệnh trầm cảm, thậm chí còn có thái độ kỳ thị với bệnh nhân mắc bệnh trầm cảm. Bệnh trầm cảm ở mức độ nặng được gọi là bệnh ung thư của tâm linh, là căn bệnh về thần kinh dẫn đến hành vi tự sát thường thấy nhất. Bệnh nhân chìm đắm trong tâm trạng bi quan một thời gian dài không thể dứt ra sẽ có ý nghĩ coi thường mạng sống. Họ ngày càng sa sút tinh thần nhưng không được người xung quanh hiểu và thông cảm nên rất đau khổ…”
Anh ta lấy vài ví dụ, có phóng viên nữ nghe mà rơi lệ. Sau đó, anh ta tuyên bố: “Sáng hôm nay, lãnh đạo cấp cao của công ty chúng tôi đã mở cuộc họp, tất cả đều bỏ phiếu thông qua việc thành lập một quỹ gọi là Quỹ trầm cảm An Thịnh Thái Dương để giúp đỡ những bệnh nhân trầm cảm. Hy vọng họ có thể nhìn thấy những điều đẹp đẽ của sinh mệnh, lại quay về với cuộc sống tràn ngập ánh nắng mặt trời.”
Vương Cư An rút ra một tờ chi phiếu đã ký tên, bỏ vào thùng quyên góp ở bên cạnh. “Đây là khoản quyên góp đầu tiên của cá nhân tôi”.
Tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Tô Mạt trợ


Duck hunt