Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1942 lượt.
ớng mắt nhìn cô ta. “Cảm động gì chứ? Loại người đó khiến những cô gái trẻ như cô rơi xuống đáy vực, hồn bay phách tán thì có! Thôi đừng thảo luận chuyện riêng tư của lãnh đạo!” Ngừng vài giây, cô nói tiếp: “Một người đàn ông có cuộc sống riêng hỗn loạn còn dương dương tự đắc, chỉ có thể chứng tỏ anh ta không có khả năng tự kiềm chế bản thân, là người hời hợt, nông cạn. Loại người này cũng có sức hút ư?”
Cô trợ lý cười hì hì. “Chị Tô, quan niệm chọn đối tượng của chị chắc chắn rất truyền thống. Luật sư Châu trông có vẻ rất truyền thống, vậy mà...”
Tô Mạt chau mày. “Nếu công ty thành lập bộ phận nói chuyện phiếm, chắc sẽ mời cô làm sếp. Trợ lý Lục, uống ngụm nước rồi nghỉ ngơi đi, đừng làm việc vất vả quá!”
Bắt gặp vẻ mặt nghiêm ngụ của Tô Mạt, Lục Huệ thè lưỡi rồi đi ra ngoài, ngồi xuống bàn làm việc của mình, gõ bàn phím tạch tạch.
Tô Mạt vừa chuẩn bị bữa cơm khách vào ngày mai vừa nghĩ đến câu Vương Á Nam nói với cô trước đó.
Vương Á Nam nói: “Đây là dự án đầu tiên kể từ khi cô được thăng chức. Tôi dùng người không có kiểu từ từ rèn luyện. Tôi không có thời gian, bên ngoài chẳng thiếu gì người, là rồng hay là tôm thử một cái biết ngay! Nếu vụ này thuận lợi, tương lai tôi sẽ cho cô cơ hội độc lập phụ trách dự án, chỉ xem cô có gắng sức hay không! Một khi gặp may mắn, sau này cô cũng không cần đi xe ô tô của công ty mà có thể dùng đồng lương cô kiếm được mua loại xe cô thích. Tiếp theo, cô còn có thể mua nhà ở Nam Chiêm, gia đình có thể sống ở nơi này...”
Nghe câu nói của bà, trong lòng Tô Mạt sôi sục. Ngẫm đi nghĩ lại, cô không đợi mọi chuyện qua đi, cầm chìa khóa hộp thư, chọn lúc vắng người lái xe đến nơi ở trước đây của Mạc Úy Thanh.
Sau khi xảy ra sự việc, mỗi lần nhắc đến Mạc Úy Thanh, cô và Tùng Dung đều không khỏi rơi lệ.
Tùng Dung vốn là người tinh ý, chẳng hỏi han nhiều nhưng chị ta vẫn có thể đoán ra bảy, tám phần. Tuy nhiên, vụ Mạc Úy Thanh trao chìa khóa cho cô, Tô Mạt không hề tiết lộ. Cô rất tò mò muốn biết trong hộp thư chứa thứ gì nhưng ngẫm nghĩ một hồi, cô đoán có khi chỉ là nhật ký ghi chép tình cảm phụ nữ mà thôi.
Xe ô tô vừa vào cổng khu chung cư, TÔ Mạt chợt nhìn thấy một người đàn ông bước xuống chiếc xe đỗ dưới bóng cây bên ngoài tòa nhà phía xa xa. Tô Mạt nhìn kĩ, hóa ra là Thượng Thuần. Hắn đeo kính râm đen, cũng đang ngó nghiêng tứ phía.
Tô Mạt lập tức phanh xe, rẽ sang lối vòng đi ra ngoài. Hôm nay Thượng Thuần đi chiếc Volkswagen bình thường chứ không phải xe ô tô hắn vẫn thường dùng. Tô Mạt đoán người đàn ông này cũng không muốn bị người khác bắt gặp giống cô.
Tô Mạt buộc phải ra về tay không. Buổi tối, cô cùng Vương Cư An, Triệu Tường Khánh và một đồng nghiệp nữ đi tới cuộc hẹn.
Đây là lần thứ ba Tô Mạt đến câu lạc bộ tư nhân đó, trong lòng cô vẫn có cảm giác chán ghét. Cô không lên tiếng nói chuyện, càng không nhìn Vương Cư An. May mà đối phương cũng chẳng để ý đến cô.
Cả hai chỉ nói chuyện với người bên cạnh, tránh tiếp xúc với đối phương.
Lão Triệu cười. “Xem ra nơi này không hợp với trợ lý Tô của chúng ta. Lần nào đến đây, cô cũng kiệm lời”.
Không bao lâu sau, Thượng Thuần xuất hiện, sắc mặt hắn vẫn bình thường. Mọi người biết tỏng ý đồ của đối phương, cười nói khách sáo. Thượng Thuần quan sát bàn đầy thức ăn, đột nhiên thốt một câu: “Các món ăn không tồi, chỉ là thiếu một loại”.
Mọi người không hiểu, hắn cười cười. “Thiếu món bắp cải già, Vương Tổng của các vị rất thích ăn”.
Bốn bề trở nên yên tĩnh, Tô Mạt ngây người, hai má nóng ran, trán rịn mồ hôi.
Vương Cư An phải nhẫn nhịn vì vụ đấu thầu. Thấy Thượng Thuần không hề nể nang, thẳng thừng “đá đểu”, anh ta liền tựa người vào ghế, gật đầu cười với Thượng Thuần, “Thượng Tổng, hôm nay tôi làm chủ, đương nhiên phải phục vụ anh chu đáo!” Anh ta gọi nhân viên phục vụ. “Mọi người quên rồi, hai món “Thần tiên sống tôm nhảy” và “Bỏ thiền Phật nhảy tường (1)” rất hợp với khẩu vị của ông chủ Thượng (2). Có đúng vậy không trợ lý Tô?”
(1)”Phật nhảy tường” là món ăn truyền thống của Phúc Kiến, có lịch sử hơn một trăm năm. Đây cũng là món ăn nổi tiếng của người Trung Quốc. Nguyên liệu nấu món này gồm mười tám loại: hải sâm, bào ngư, vây cá, sò, thịt dê, móng lợn, ức gà, ức vịt, nấm đông cô, măng khô… hầm trên bếp than năm, sáu tiếng đồng hồ.
(2)”Thần tiên sống tôm nhảy” và “Bỏ thiền Phật nhảy tường” là tên hai món ăn, cũng ám chỉ vụ Mạc Úy Thanh nhảy lầu.
Tô Mạt còn chưa có phản ứng, Thượng Thuần đã hơi biến sắc mặt. Triệu Tường Khánh biết rõ hai người này từ trước đến nay không ưa nhau, hễ gặp mặt là chọc ngoáy nhưng không trở mặt, anh ta toát mồ hôi lạnh, vội dàn hòa: “Ông chủ Thượng, không phải tôi khoác lác, món “Phật nhảy tường” ở chỗ chúng tôi nếu nhận đứng thứ hai ở Nam Chiêm thì chẳng có người nào dám vỗ ngực nhận đứng đầu. Chúng tôi đặc biệt mời truyền nhân của Thái thị nấu món này. Trước đây ông ta chuyên nấu tiệc chiêu đãi của chính phủ. Mọi người đều biết “Phật nhảy tường” còn được gọi là “Phúc Thọ Toàn”, món ăn tuy thường thấy nhưng nhất định phải thưởng thức