Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.
để lấy điềm lành, sau này còn tiếp tục hợp tác”.
Vì chuyện của em trai và công ty, Vương Cư An buộc phải tỏ ra mềm mỏng. “Ông chủ Thượng sắp có chuyện vui nên nhất định cần điềm lành này!”
Thượng Thuần “hừ” một tiếng, coi như lời nói xã giao. Hắn cũng biết Vương Cư An không phải loại dễ khống chế như Vương Tư Nguy, cứng rắn quá sẽ khó giải quyết, vì vậy hắn tùy tiện tìm chủ đề khác để nói chuyện. Bỗng thấy có người rót rượu cho mình, hắn đưa mắt về bên đó, thì ra là Tô Mạt.
Tô Mạt mỉm cười. “Ông chủ Thượng, anh cứ nói chuyện mãi, tôi muốn mời rượu anh mà chẳng thể chen ngang, anh nể mặt tôi uống một chén chứ?”
Thượng Thuần đột nhiên cảm thấy rất có thể diện trước Vương Cư An, hắn cũng nhếch miệng. “Được rồi, phụ nữ đã lên tiếng, đương nhiên tôi phải uống rồi!” Hắn hé môi uống rượu, lại nhìn Tô Mạt. “Một thời gian không gặp, Tô tiểu thư ngày càng xinh đẹp!”
Tô Mạt hơi cúi, nói nhỏ: “Ông chủ Thượng là quý nhân, đâu để ý đến dân đen như chúng tôi!” Tô Mạt không quên nhiệm vụ, cô nói tiếp: “Gần đây vì vụ đấu thầu, mọi người bận tối mắt tối mũi, chỉ hy vọng sớm có kết quả!”
Triệu Tường Khánh được thể tiếp lời: “Ông chủ Thượng thần thông quảng đại, có anh giúp chúng tôi mới yên tâm! Không biết anh có nghe được thông tin gì không? Trước khi mở thầu, chúng tôi cũng không tiện gặp gỡ bên mời thầu...”
Thượng Thuần coi như không nghe thấy, hắn cầm ly rượu chạm vào cốc của Tô Mạt. “Tô tiểu thư, uống tiếp đi!”
Cơ hội chưa chín muồi, Tô Mạt chỉ còn cách nghe theo. Thượng Thuần là kẻ lõi đời trên bàn tiệc, rất rành mấy chiêu ép người khác uống và tự bảo vệ bản thân. Tô Mạt uống hết ly này đến ly khác. Đã lâu cô không bị như hôm nay, dạ dày đau buốt từng cơn.
Đã vào bàn tiệc rượu thì hoặc là biết cách nói chuyện, hoặc là biết uống rượu. Phía An Thịnh có hai nhân viên nữ, trong đó có một cô gái xinh đẹp, hoạt bát biết cách tạo không khí. Tô Mạt không phải nhân tài như vậy, cô không thể nói những lời tâng bốc mờ ám nên chỉ còn cách miễn cưỡng uống rượu.
Triệu Tường Khánh không kìm được, định uống giúp Tô Mạt một, hai ly. Anh ta liếc sếp tổng, thấy sếp tổng không hề có phản ứng. Triệu Tường Khánh thầm nghĩ, rốt cuộc là ý gì? Đây chẳng phải gây khó dễ cho cô ấy hay sao? Cũng bổi cấp trên không có hành động, tuy không đành lòng nhưng anh ta chẳng tiện can thiệp.
Rượu đã uống kha khá, nhắc đến công việc, Thượng Thuần đều cố ý né tránh. Liếc qua mặt bàn đầy thức ăn, hắn nói vẫn uống chưa đã, muốn đổi nơi khác uống tiếp.
Vương Cư An chiều theo ý hắn, bảo Triệu Khánh Tường sắp xếp một căn phòng lớn, đặt cả bàn chơi bài, tiếp tục uống rượu.
Trước khi ra cửa, Thượng Thuần lên tiếng: “Tôi đi đâu cũng có thể chơi bài. Hiếm có dịp gặp người bạn rượu như Tô tiểu thư”. Hắn liếc nhìn Vương Cư An. “Hôm nay Vương Tổng chẳng uống bao nhiêu. Các vị không uống rượu thì cũng không cần miễn cưỡng. Tôi muốn ôn lại chuyện cũ với Tô tiểu thư”. Nói xong, hắn vịn vào vai Tô Mạt, đưa cô đi ra ngoài.
Triệu Tường Khánh giật mình, thầm nghĩ, chuyện này không được.
Thượng Thuần giả vờ say, ghé sát tai Tô Mạt. “Không nhận ra cô phóng khoáng như vậy, uống rất thoải mái. Cô muốn làm gì cũng ok!”
Dưới con mắt theo dõi của mọi người, tô Mạt hơi đỏ mặt, cô nhích người ra xa.
Lúc này, Triệu Tường Khánh quay sang ông chủ của mình.
Vương Cư An nhìn Tô Mạt. Thấy cô không lên tiếng, anh ta gật đầu. “Cũng được! Thời gian không còn sớm, mọi người không có việc gì thì giải tán đi!”
Tô Mạt nhướng mắt nhìn anh ta.
Mọi người đi ra ngoài. Triệu Tường Khánh không kìm được, vội đi lên phía trước vài bước, nói nhỏ: “Sếp... chúng ta biết ăn nói với kỹ sư Vương thế nào?”
Vương Cư An tỏ ra bình tĩnh. “Ăn nói gì chứ? Báo cáo kết quả là quan trọng nhất. Người ta một lòng muốn thể hiện bản thân, anh can ngăn làm gì?”
Triệu Tường Khánh lặng thinh. Anh ta lái xe đến cổng, Vương Cư An ngồi vào ghế sau.
Xe ô tô đi một đoạn khá xa, sắp vào khu vực nội thành. Triệu Tường Khánh liếc nhìn người ngồi sau qua gương chiếu hậu. Vương Cư An đang nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Ánh đèn đường mờ mờ chiếu qua gương mặt của anh ta, lúc tối lúc sáng, cũng không rõ anh ta đang nghĩ gì.
Vương Cư An đột nhiên lên tiếng khiến Triệu Tường Khánh giật mình, suýt lạc tay lái. Chỉ nghe anh ta cất giọng trầm trầm: “Quay đầu, về chỗ cũ!”
3.
Triệu Tường Khánh không nói một lời, lập tức quay xe.
Đến câu lạc bộ, anh ta ngập ngừng muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng chỉ lên tiếng: “Sếp, đã hơn nửa tiếng đồng hồ trôi qua!” Ý tứ của anh ta rất rõ ràng, nếu chức năng đó của người đàn ông không tồi, họ đã có thể làm xong hai lần.
Ô tô dừng lại, Vương Cư An vẫn ngồi bất động ở ghế sau. “Anh lên đi!”
Lão Triệu ngơ ngác. Anh ta thầm nghĩ, nếu lên đó mà bắt gặp bọn họ đang làm gì thì chết dở. Anh ta bất đắc dĩ lên tiếng: “Sếp, chúng ta đang nhờ anh ta giúp đỡ, không nên đắc tội với người ta!”.
Vương Cư An nói: “Vì vậy tôi mới bảo anh lên!”
Triệu Tường Khánh dò xét vẻ mặt của Vương Cư An, biết mình không chạy thoát, anh ta chỉ còn