Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341939

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.

mới thấy buồn ngủ. Khi cậu tỉnh dậy, xem đồng hồ thì đã là buổi chiều. Tâm trạng không còn buồn bực, Vương Tiễn hẹn bạn cùng tới đại học Nam Chiêm tìm người.
Bọn họ thông đường thuộc lối, đi thẳng ra sân thể dục ở sau trường, quả nhiên nhìn thấy đám đông mặc đồ bộ đội.
Vương Tiễn quan sát từng lớp một, mỹ nữ chẳng có mấy người. có người bị phơi nắng thành quạ đen, trút bỏ bộ cánh lộng lẫy, không son phấn là hiện nguyên hình. Chỉ có Chung Thanh của cậu là xinh nhất, dáng người thẳng tắp, bờ eo thon gọn, gương mặt trắng ngần, trông rất nổi bật.
Có dịp so sánh, cậu càng thấy thích cô hơn. Cậu quyết định đánh cược một phen.
Vương Tiễn gặp Chung Thanh ít nhiều cũng mất tự nhiên. Bất kể sĩ quan huấn luyện ở bên cạnh, bạn Vương Tiễn thay cậu gọi lớn: “Chung Thanh, Chung Thanh!”
Đám sinh viên cười ồ, một cô gái nói: “Chung Thanh, bạn trai cậu lại đến tìm cậu kìa!”
Chung Thanh mím môi không lên tiếng, cũng không nhìn hai thanh niên ở bên này.
Đến khi đội hình giải tán, Chung Thanh tới căng tin. Vương Tiễn và bạn cũng theo cô đi ăn cơm. Sau khi gọi món, hai người thanh toán nhưng căng tin không nhận tiền mặt, bắt đi mượn thẻ ăn của bạn học. Chung Thanh không nói một lời, liền giúp bọn họ thanh toán.
Ba người ngồi cùng một bàn ăn. Cô rất kiệm lời, Vương Tiễn cảm thấy có chút hy vọng, trong lòng vô cùng vui vẻ. Cậu không ngừng liếc nhìn cô.
Con gái thường đeo vòng tay, dây chuyền, hoa tai hay nhẫn, trong khi đó trên người Chung Thanh chẳng có thứ gì. Đến điện thoại di động cũng dùng loại cũ kĩ, màn hình không phát sáng, quả thật không xứng với cô chút nào.
Vương Tiễn cảm thấy xót xa. Từ trước đến nay, cậu không hề biết cảm giác xót xa là như thế nào. Bây giờ, thứ tình cảm ngượng ngùng nhất được giấu kín ở nơi sâu trong nội tâm như bị một bàn tay vô tình mở ra, ở giây tiếp theo bị cấu véo, bóp mạnh khiến cậu dù phải móc hết tim phổi cũng chỉ mong đổi lấy chút vui vẻ của cô.
Trong người Vương Tiễn còn mấy vạn tệ. Cậu nói muốn trả nợ, liền kéo Chung Thanh tới ngân hàng chuyển khoản.
Chung Thanh không chịu. Cô bị chọc giận, thấy xung quanh vắng người liền đẩy cậu vào góc tường. Vương Tiễn vẫn cười cười, cô đột nhiên giơ cánh tay chặn cổ họng cậu, “Tôi nhắc lại một lần, cậu đừng làm phiền tôi nữa!”
Vương Tiễn càng cười tươi nhìn Chung Thanh. Cậu cảm thấy mình đoán không sai, nha đầu này rất khỏe.
Chung Thanh nghiêm mặt. “Vung tiền cũng vô dùng! Tiền đó là của bố cậu chứ không phải của cậu. Rời khỏi bố cậu, cậu chẳng là cái thá gì! Bây giờ, cậu cũng chỉ là một đống bùn nhão không thể trát tường”. Cô nói rất tự nhiên. “Tôi coi thường cậu! Tôi thà tìm người đàn ông trước đây còn hơn đi theo cậu! Nhân lúc vẫn chưa muộn, cậu hãy từ bỏ ngay ý định đi!”
Chung Thanh ấn mạnh cánh tay mảnh mai khiến Vương Tiễn gần như nghẹt thở. Chỉ mấy giây ngắn ngủi, cậu cảm thấy trời đất quay cuồng. Nụ cười cứng đờ trên gương mặt, cậu ho sặc sụa.
Chung Thanh thu tay về, cười nhạt. “Bùn nhão, cậu chính là đống bùn nhão!”
Nói xong, cô liền bỏ đi. Vương Tiễn khom người, hai tay chống vào đầu gối, mãi vẫn không có phản ứng.
Giọng của người bạn truyền tới. “Tên khốn, nhìn thấy cô ta là ông sợ rồi à?”
Vương Tiễn giơ tay. “Cho tôi xin một điếu nữa!”
“Gì cơ?”
“Thuốc lá”.
“Thuốc lá gì chứ? Thứ đó đắt hơn thuốc lá nhiều. Đốt một điếu chính là đốt vàng đốt bạc đấy!”
“Liệu có bị nghiện không?”
“Tùy người, thỉnh thoảng hút chơi thì không sao!”
“Thật không?”
Cậu bạn vỗ ngực. “Ông nhìn tôi là biết ngay.”
Vương Tiễn rút một xấp tiền, ném vào tay cậu ta.
Không có việc gì để làm, cậu lại quay về khách sạn chơi điện tử. Vốn tưởng không ai quản lý sẽ càng thích thú, nào ngờ chưa bao lâu đã cảm thấy chán ngán. Vương Tiễn lên giường nằm, rút điếu thuốc ra ngắm nghía một hồi. Sau đó, cậu quyết tâm châm thuốc. Lúc mới đầu không thích ứng nhưng khi hút xong đặc biệt dễ chịu. Dễ chịu đến mức cậu chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Vương Tiễn nằm mơ thấy một cô gái ôm cậu vào lòng, cô dịu dàng vuốt ve khuôn mặt cậu. Cậu cảm thấy vô cùng ấm áp, cố gắng mở mắt nhưng không nhìn rõ mặt cô gái. Cậu há miệng, cổ họng khô rát, bất luận thế nào cũng không thể thốt ra hai từ.
Vương Cư An lại nhận được điện thoại của con trai.
Vương Tiễn nói: “Bố, mùa đông ở Canada vừa lạnh vừa dài”.
Vương Cư An đáp: “Vẫn là Nam Chiêm tốt hơn”.
“Đúng là Nam Chiêm tốt hơn”.
“Ban đầu đứa nào đòi sang bên đó?”
Vương Tiễn im lặng.
Vương Cư An thở dài. “Vương Tiễn, đàn ông cần phải có “lang tính(*)”, không thể yếu đuối quá. Một khi đã lựa chọn thì đừng dễ dàng bỏ cuộc. Con là con trai của bố, bố tin con không kém cỏi như vậy!”
(*)Lang tính: nghĩa đen là “bản tính của loài sói” nghĩa bóng thể hiện trong văn hóa đoàn thể, gồm bốn đặc trưng: tham, tàn, dã, bạo. “Tính tham” trong công việc có nghĩa không ngừng phấn đấu. “Tính tàn” trong công việc nghĩa là tiêu diệt mọi khó khăn, tiến lên phía trước. “Tính dã” có nghĩa là tinh thần bán mạng làm việc. “Tính bạo” ám chỉ phải thô bạo giải quyết từng khó kh