Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341936

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1936 lượt.

ăn, nghịch cảnh.
Nghe mấy câu triết lý kiểu này, Vương Tiễn hết cả ý định giao lưu, hỏi lại: “Lang tính là gì? Bản tính sắc lang (**) hay sao?”
(**) Sắc lang tức là dê xồm.
Vương Cư An cảm thấy đau đầu, liền mất hết kiên nhẫn. Anh ta không thể đưa ra những đạo lý xa vời, càng không thể nổi nóng nên đành nói: “Bây giờ bố có việc, con hãy học tập cho tốt, những việc khác khỏi cần bận tâm!”
Anh ta đợi gần một tiếng đồng hồ, Bí thư tỉnh ủy Khổng Lập Đức mới từ phòng họp đi ra ngoài. Ông ra hiệu cho anh ta vào phòng làm việc, hai người nói chuyện một lúc lâu.
Đối phương dường như biết rõ mục đích của Vương Cư An nên nói khéo: “Doanh nghiệp nhà nước và doanh nghiệp tư nhân khác nhau. Doanh nghiệp tư nhân có thể dùng tiền bạc luận anh hùng, nhưng một doanh nghiệp nhà nước, điều kiện đầu tiên là phải quy củ, tự ràng buộc bản thân, chỉ cần hơi có gió thổi cỏ lay cũng sẽ đề phòng, để tránh ảnh hưởng đến hình tượng của doanh nghiệp và nhà nước. Nói một cách khác, một vụ ầm ĩ chẳng là gì đối với An Thịnh nhưng có lẽ đối tác sẽ suy nghĩ lại. Tất nhiên, trong tay các anh có công nghệ tiên tiến, tôi tin bên mời thầu sẽ đưa ra sự lựa chọn chính xác. Ngoài ra, về vụ đấu thầu, tỉnh ủy không tiện can thiệp quá nhiều”.
Vương Cư An sớm đã có sự chuẩn bị, anh ta nói: “Bí thư Khổng, nghe nói ủy ban thường vụ của tỉnh đang chuẩn bị cử người sang Châu Âu tiến hành khảo sát về ngành ô tô?”
Bí thư Khổng gật đầu, mỉm cười: “Anh nắm bắt tin tức nhanh thật!”
Vương Cư An tiếp lời: “Về việc tỉnh ủy muốn phát triển ngành ô tô, tôi có một ý tưởng, không biết bí thư có thời gian nghe hay không?”
Bí thư Khổng bỗng dưng có hứng thu. “Anh thử nói đi!”
Vương Cư An tiếp tục: “Mảng ô tô mà An Thịnh đang làm tuy có kỹ thuật tiên tiến nhưng chỉ dựa vào đấu thầu có tính chất môi giới sẽ không thể lâu dài. Ngoài ra, phía doanh nghiệp nhà nước mỗi năm phải nộp một khoản phí chuyển nhượng cho nước ngoài, hạ thấp lợi nhuận. Ý của tôi là, nhân chuyến khảo sát châu Âu lần này, tỉnh có thể mở rộng kêu gội đầu tư, mời các doanh nghiệp nước ngoài đến Nam Chiêm đầu tư. Việc này vừa có thể nhập khẩu công nghệ, đồng thời có thể thu hút nhân tài khoa học công nghệ cao”.
Bí thư Khổng lên tiếng: “Đầu óc xoay chuyển nhanh thật! Đúng là tỉnh có dự định này. Tuy nhiên, việc xây dựng khu công nghiệp cần quy hoạch đất đai và khai thác xây dựng. Giá nhà đất ở Nam Chiêm quá cao, chúng tôi định chọn một thành phố địa khu để kêu gọi đầu tư”.
Vương Cư An cười. “Giao thông ở thành phố cấp địa khu không thuận tiện. Khu khoa học kỹ thuật ở ngoại ô phía tây Nam Chiêm chiếm diện tích ba nghìn mẫu (*), dự tính dành một nửa cho ngành ô tô, Bí thư còn lo không có đất?”
(*)Một mẫu tương đương 666,6666 mét vuông.
Mắt bí thư Khổng sáng rực, ông gật đầu. “Anh đã có sự chuẩn bị trước khi đến đây?”
Vương Cư An nói: “Cấp trên có thể tiết kiệm khoản tiền này dùng để kêu gọi đầu tư. Về việc nhập khẩu công nghệ, An Thịnh khởi đầu sớm, cũng có một số mối quan hệ qua lại với doanh nghiệp ở bên đó. Những công việc khác, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, tỉnh có thể tiết kiệm nhân lực và tài lực. Tất cả chỉ thiếu phát pháo đầu của An Thịnh mà thôi!”
Bí thư Khổng cười tươi. “Anh vòng đi vòng lại, mục đích cuối cùng vẫn là việc đôi bên cùng có lợi, suy nghĩ rất tốt! tuy nhiên…” Ông im lặng vài giây, nhướng mắt nhìn Vương Cư An, thần sắc nghiêm túc. “Tôi nghe tin đồn, An Thịnh gặp rắc rối với phía ngân hàng?”
Vương Cư An lên tiếng: “Điều bí thư nghe nói, tôi cũng từng nghe nói, nhưng có doanh nghiệp nào không bị lan truyền tin đồn kiểu này? Càng phát triển mạnh càng là cái gai trong mắt người khác!”
Bí thư Khổng cười, bảo người rót thêm trà. “Như vậy đi, anh hãy về bàn bạc với chủ tịch Vương, sau đó nộp bản đề án, chúng tôi cũng cần thời gian để phê duyệt”.
Ra khỏi tòa nhà tỉnh ủy, ánh nắng chói mắt, Vương Cư An đứng dưới bóng cây, hút nửa điếu thuốc. Kế hoạch tuy rõ ràng nhưng chỉ vì vụ của Vương Á Nam mà công việc của anh ta gặp nhiều trở ngại. Trong lòng anh ta rất bực bội, cũng không biết đến bao giờ mới có thể trừ tận gốc cái nhọt này.
Trên đường về công ty, chợt nhớ ra chuyện gì đó, Vương Cư An hỏi lão Trương: “Hôm đó, chú đưa thằng nhóc ra sân bay có thuận lợi không?”
“Thuận lợi, tôi nhìn nó nhập cảnh rồi mới ra về”. Lão Trương đáp.
Vương Cư An xem thời gian, gọi điện thoại cho con trai. Di động tắt máy, điện thoại bàn cũng không có ai nghe. Anh ta lập tức gọi điện cho người giám hộ ở Canada. Bên đó bây giờ là sáng sớm, đối phương cất giọng ngái ngủ: “Cậu ấy đăng ký ở ký túc xá của nhà trường, chắc đã chuyển vào trong đó rồi. Ở trường đi học thuận tiện hơn. Giờ này chắc cậu ấy tắt điện thoại đi ngủ!” Anh ta nói, giọng chắc nịch: ‘Đích thân tôi ra sân bay đón người. Mấy ngày nay tôi đang đi nghỉ ở bên ngoài, ngày nào cậu ấy cũng gọi điện cho tôi”.
Lúc này Vương Cư An mới yên tâm. Anh ta quay về công ty, lập tức bảo người nghiên cứu bản đề án, hy vọng có thể công khai trước cuộc họp hội đồng quản trị thường kỳ vào tuần sau. Anh