Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341935

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.

c bấy giờ, Tô Mạt nhắn lại rằng cô sẽ không mở cửa. Sau đó, cảm thấy lời lẽ của mình quá cứng rắn, cô nhắn thêm một tin: “Cảm ơn, nhà tôi có thuốc”. Đầu máy bên kia không có động tĩnh, cô nằm trên giường đến nửa đêm vẫn không tài nào chợp mắt. Cô hết nghĩ đến nửa đêm vẫn không tài nào chợp mắt. Cô hết nghĩ đến chuyện xảy ra trong buổi tối hôm nay lại nghĩ đến đường tình mười năm đầy trắc trở của mình.
Lúc đó, còn ít tuổi, cô chìm đắm trong tình yêu, chỉ mong sớm tuyên bố với người đời rằng mình là hoa đã có chủ. Dù có người muốn tỏ tình cũng bị Đồng Thụy An ngăn cản, không để lại một chút dấu vết trong lòng cô.
Bây giờ, khi tuổi thanh xuân đã qua, trong lòng Tô Mạt lại dậy sóng. Cô chỉ hận không thể lớn tiếng tuyên bố với người đời và chồng cũ: Người đàn ông đó đang theo đuổi cô. Các vị có biết thân thế của anh ấy như thế nào không? Ngoại hình như thế nào? Có bao nhiêu người phụ nữ theo đuổi và yêu mến anh ấy? Đáng tiếc các vị không nhìn thấy...
Đồng Thụy An từng nói: “Tô Mạt, cô tối ngày khóc lóc, gây chuyện với tôi, giống một con điên đanh nọc khiến người khác chán ghét. Tôi không còn cảm giác với cô như trước. Tôi cầu xin cô buông tay, tha cho tôi!”
Sau bao nhiêu năm, cô tưởng đã sắp quên đi những lời lẽ gây tổn thương sâu sắc này thì nó bỗng dưng hiện về.
Trong buổi tối bị người đàn ông hôn cuồng nhiệt, cô nằm sấp trên giường, rơi lệ.
>>>>>Diễn Đàn Lê Quý Đôn<<<<<
Tô Mạt cất điện thoại, hoàn thành công việc như thường lệ. Cô tháo kẹp tóc, để mái tóc dài xõa xuống bờ vai.
Hôm nay Tô Mạt không lái xe. Khi cô rời khỏi tòa nhà trụ sở An Thịnh, trời đã tối đen. Ngoài cửa có ô tô chạy vụt qua, tia sáng nhàn nhạt lướt qua đường phố.
Xe ô tô của Vương Cư An đỗ bên lề đường.
Cô có chút kinh ngạc, đi về phía đó để xác nhận biển số xe, tim cũng đập mạnh theo tiếng động cơ ô tô. Khi đến gần hơn một chút, Tô Mạt lờ mờ nhìn thấy một người đàn ông ngồi ở vị trí tài xế.
Tô Mạt đi đến bên ô tô. Cửa sổ xe kéo xuống một nửa, Vương Cư An tựa vào ghế, nhắm mắt, lồng ngực phập phồng, dường như anh ta đã ngủ say. Vài sợi tóc ngắn xõa xuống trán, anh ta hơi chau mày, mím môi. Dáng vẻ lạnh lùng, cứng rắn đầy tính công kích thường ngày dường như hoàn toàn biến mất trong thời khắc này.
Tô Mạt nín thở, lặng lẽ đứng ngoài cửa xe ngắm anh ta. Người đàn ông này, việc thỉnh thoảng kích động khiến anh ta càng chân thực, bộ dạng mệt mỏi khiến anh ta càng gợi cảm, dáng vẻ nghiêm túc của anh ta càng có sức hút chết người…
Những giây phút ngắn ngủi đó không thuộc về thế giới của cô nhưng cũng đủ làm thế giới của cô điên đảo.
Tô Mạt do dự, cuối cùng giơ tay gõ nhẹ lên cửa xe.
Vương Cư An lập tức mở mắt, hai mắt lờ đờ giống trẻ con. Vài giây sau, anh ta giơ tay vuốt mặt, xoa bóp gáy mới tỉnh táo một chút. Anh ta ngoảnh đầu về phía Tô Mạt, cất giọng khàn khàn: “Lên xe!”
Tô Mạt lắc đầu. “Không, không cần, tôi chỉ nói hai câu thôi!”
Vương Cư An hạ hết cửa kính xe, nhìn cô bằng ánh mắt không hài lòng.
“Tôi và Thượng Thuần chẳng có chuyện gì”. Ngừng vài giây, cô nói tiếp: “Tôi và anh… Những điều cần nói, hôm ở đường Bạng Phụ tôi đều nói cả rồi!”
“Đường Bạng Phụ gì chứ?” Vương Cư An hỏi.
“Số 74, đường Bạng Phụ. Chúng ta từng ở đó… uống trà”.
Vương Cư An ngẩn người, nhìn về phía trước.
Tô Mạt khẽ nói một câu: “Đừng lãng phí thời gian ở chỗ tôi nữa!”
Anh ta ngồi im một lúc, sau đó khởi động ô tô.
Tô Mạt đi sang một bên, đợi taxi. Một cơn gió lớn nổi lên, bầu trời u ám như sắp đổ mưa. Tô Mạt chợt nhớ đến bản tin tối qua, nói đêm nay sẽ có bão.
Vương Cư An đi đến ngã tư trước mặt, đúng lúc đèn giao thông chuyển sang màu đỏ. Qua gương chiếu hậu, anh ta nhìn thấy hình bóng người phụ nữ đó, mái tóc dài của cô tung bay trong gió.
Đằng sau có tiếng còi ô tô. Anh ta nhướng mắt, phát hiện đèn đỏ đã chuyển sang đèn xanh. Hạt mưa bắt đầu rơi xuống đập vào cửa kính. Người phụ nữ phía sau vội vàng túm lọn tóc bay loạn xạ, chui vào một chiếc taxi.
Anh ta nhấn ga, chiếc xe phóng vọt đi.
Tô Mạt kịp về nhà trước khi trời mưa nặng hạt. Cô vừa đóng cửa sổ đã nghe thấy tiếng rào rào. Đến lúc cô nhướng mắt nhìn, bên ngoài chỉ còn lại một màu trắng xóa.
Tô Mạt ngồi trước cửa sổ, lại rút điện thoại ra xem. Từng tin nhắn chạy qua đều bị cô xóa hết, trong lòng hỗn loạn. Cô đứng dậy, đi tìm hộp quà lưu niệm ông chủ nhà hàng đưa. Cô không biết mình đã ném nó vào chỗ nào, đi tìm một vòng nhưng không thấy. Cô đi ra cửa, hội tưởng cảnh lúc bấy giờ về nhà, thay giày, đặt túi xách... Cuối cùng, cô cúi thấp người, lấy cái hộp giấy nằm ở dưới chiếc ghế thấp bên cạnh cửa.
Tô Mạt bóc lớp giấy bọc bên ngoài, mở hộp, bên trong là cái bát có vân hoa ở đáy màu xanh nhạt, chính là cái bát cô cầm trên tay hôm đó.
Trong lòng có chút xúc động nhưng Tô Mạt bất giác thở dài. Trước đây sống với Đồng Thụy An lâu như vậy, cũng chưa bao giờ thấy anh ta làm chuyện này.
Cô lại nghĩ, Đồng Thụy An tuy ngoại tình nhưng hoàn cảnh quyết định anh ta chẳng cần giở mấy chiêu lấy lòng phụ nữ, làm sao có thể so sánh