Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341931
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1931 lượt.
g lực xuất sắc, em thuộc loại thứ hai. Cuộc sống rất công bằng, phương diện này cho em nhiều một chút, phương diện khác sẽ lấy đi của em một chút. Em hãy nhìn rõ mình, làm tốt vai trò của bản thân là được!”
Chung Thanh nghĩ, đây chỉ là giáo lý lừa gạt trẻ con. Cuộc sống không công bằng. Cuộc sống là một chiếc gương lỗi lõm, con người chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh méo mó ở trong đó. Vì vậy, trên đời này có rất nhiều người trải qua nỗi đau mới trở nên tỉnh táo, còn cô thà tỉnh táo trong nỗi đau.
Tuy bề ngoài Tô Mạt tỏ ra bình thản nhưng trong lòng hơi lo lắng. Cô cảm thấy ngôn ngữ và cử chỉ của em họ có dấu hiệu báo trước suy nghĩ không an phận.
Tô Mạt tự trách mình, không biết cách này liệu có quá tàn nhẫn. “Người phụ nữ đó đã qua đời”.
“Ai cơ?” Chung Thanh nhướng mắt nhìn.
“Cô vợ bé đó”.
“Chị ta chết thì liên quan gì đến em?”
Tô Mạt có chút do dự nhưng vẫn chỉ tay về khu đất trống trước tòa nhà. “Chính là ở chỗ kia, cô ấy nhảy từ tầng mười xuống”.
Sắc mặt Chung Thanh trắng bệch, một lúc sau cô mới lên tiếng: “Tại sao chị ta đã tự tử?”
“Thượng Thuần định bỏ rơi cô ấy nhưng cô ấy đã mang thai. Sợ cô ấy gây chuyện ầm ĩ, Thượng Thuần bày kế bắt cô ấy phá thai.” Tô Mạt thở dài. “Cô ấy biết được sự thật, bị đả kích nặng nề nên mắc bệnh trầm cảm, cuối cùng nhảy lầu tự tử… Cô ấy còn rất trẻ, cũng rất xinh đẹp”.
Chung Thanh trầm mặc.
“Thanh Thanh!” Tô Mạt cất giọng nghiêm túc. “Chị rất xin lỗi vì đã đưa em đến nơi này! Chị muốn nói, nếu một người luôn nghĩ đến thứ không thuộc về mình, tiền bạc hay tình cảm cũng vậy, đây vô cùng nguy hiểm. Cho dù người đó phải trả giá như thế nào, cuối cùng vẫn chỉ còn hai bàn tay trắng”.
“Người phụ nữ…” Chung Thanh đột nhiên lên tiếng. “Có nhận được sự thương xót của anh ta không?”
“Không.” Sống mũi Tô Mạt cay cay. “Thượng Thuần nghi ngờ đứa trẻ trong bụng không phải con của anh ta. Em cũng biết đấy, trước kia chị từng làm người giúp việc ở nhà cô ấy. Trước khi qua đời, cô ấy tìm gặp chị. Biết được chuyện này, Thượng Thuần hỏi chị, trước khi chết, rốt cuộc cô ấy nói với chị điều gì?”
Tô Mạt nhớ rõ, buổi tối hôm đó, Thượng Thuần có vẻ rất nôn nóng. Cô liền lợi dụng chuyện này để tiến hành cuộc giao dịch với hắn. Sau khi hắn nhận lời giúp An Thịnh, cô mới nói cho hắn biết qua điện thoại: “Cô ấy từng nói, cả đời này cô ấy chỉ yêu một mình anh. Kể từ lúc đi theo anh, cô ấy một lòng một dạ với anh. Cô ấy và Châu Viễn Sơn chưa từng xảy ra chuyện gì. Đứa bé mà cô ấy bỏ đi mang họ Thượng”.
“Sau đó thì sao, anh ta có nói gì không?” Chung Thanh hỏi.
Tô Mạt cười gượng gạo, “Anh ta chẳng nói chẳng rằng, lập tức cúp máy”.
“Chỉ có vậy thôi sao?”
“Chỉ có vậy thôi”.
Chung Thanh im lặng.
Tô Mạt ngồi một lúc, thấy xung quanh không có người, cô xuống xe, dặn dò em họ: “Em ở trong xe đợi chị, chị lên trên đó một lát”.
“Chị lên đó làm gì?”
“Bọn chị từng là bạn bè, chị muốn lên lấy ảnh lưu niệm… Bố mẹ cô ấy chắc vẫn sống ở trên đó.”
Lúc này, trời đã bắt đầu tối, Tô Mạt đi vào tòa nhà. Ở góc bên này thang máy là dãy hòm thư, đèn trần như sắp hỏng, nhấp nha nhấp nháy.
Tô Mạt rút chìa khóa, mở hòm thư 1004.
Bên trong có một phong thư không dán kín. Cô cầm lấy rồi định đi ra ngoài, ngọn đèn đột nhiên tắt ngỏm, có người gọi câu gì đó.
Tô Mạt giật mình, run tay, thứ gì đó từ phong thư rơi xuống đất nhưng cô không hề biết. Khi nhìn rõ người xuất hiện là Chung Thanh, cô mới thở phào, hỏi nhỏ: “Em làm chị sợ chết đi được!”
Chung Thanh tiến lại gần, “Chị cũng làm em sợ quá! Nơi này từng có người chết, em đây dám ở một mình!”
Tô Mạt vội kéo Chung Thanh đi ra ngoài.
Chung Thanh giẫm phải dây giày nên cúi xuống buộc lại. Cô chợt nhìn thấy thứ gì đó nằm ngay bên chân, hình như rơi từ tay chị họ.
Cô buộc xong dây giày, hai chị em nhanh chóng rời khỏi tòa nhà.
Sau khi lên ô tô, Chung Thanh hỏi: “Chị, chị vẫn chưa lên nhà người ta”.
Tô Mạt nhét phong thư vào túi xách, nói dối: “Vừa rồi chị gọi điện thoại, không ai nhấc máy. Có lẽ bố mẹ cô ấy không ở nhà, có gì tính sau”.
Chung Thanh im lặng.
Tô Mạt đưa em họ về trường. Chung Thanh vừa vào ký túc xá, Tô Mạt lập tức mở phong thư ra xem. Bên trong là một tờ giấy gấp đôi và một tấm thẻ ngân hàng.
Trên tờ giấy không đề gửi cho ai, chỉ có mấy câu viết vội:
Trong thẻ có một triệu năm trăm ngàn, năm trăm ngàn để bố mẹ tôi dưỡng lão. Chị nhớ đừng cho hai thằng em trai tôi biết, bọn chúng thấy tiền là mờ mắt, chỉ vài đồng cũng lấy của bố mẹ tôi bằng được. Bố mẹ tôi không nhận tôi, vì vậy chị đừng nói tôi đưa. Còn một triệu tệ, để lại cho con gái tôi phòng thân. Không biết cuộc sống của nó sau này thế nào, có ai ức hiếp nó hay không? Tôi biết chị là người tốt bụng, nhất định không phụ lòng tôi. Mật mã là sinh nhật con gái tôi, cảm ơn chị nhiều!
Mạc Úy Thanh,
Viền mắt Tô Mạt đỏ hoe. Cô bỏ phong thư vào túi xách, khởi động xe.
Hôm sau đi làm, Vương Á Nam giao hai dự án nhỏ cho Tô Mạt để cô thử sức.
Nhóm dự án vẫn chìm trong không khí vui vẻ do vụ đấu thầu thành côn