Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341925

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1925 lượt.

ng Tiễn, mày giỏi thật đấy!”
Vương Tiễn im lặng.
Vương Cư An càng điên tiết, đi đến, đạp vào người cậu. “Đứng lên!”
Vương Tiễn ôm đầu, từ từ đứng dậy.
“Mày giải thích sao về chuyện này?” Vương Cư An hỏi.
Vương Tiễn không dám lên tiếng.
Vương Cư An đi tìm khắp nhà, cuối cùng rút một cây gậy đánh golf. Anh ta vung gậy về phía con trai, bộ dạng như sắp ra tay. “Mày có nói không hả?”
Vương Tiễn sợ hãi rụt cổ, ấp a ấp úng. “Con nói, con nói! Con… con đã nói từ lâu, con không muốn đi học… Con học không vào. Con muốn theo bố học kinh doanh, con muốn sớm kiếm tiền… Chỉ như vậy thôi!”
Vương Cư An thở hắt ra. “Mày còn chưa tốt nghiệp cấp ba, ra đời ai nghe mày? Nếu mày không học tập một cách bài bản, thiếu kiến thức cơ bản, mày làm thế nào để đọ với người ta? Chưa vào cuộc đã bị người ta chơi chết rồi. Ít nhất cũng phải kiếm tấm bằng rồi mới tính chứ!”
Vương Tiễn nói nhỏ: “Bao nhiêu… bao nhiêu người chẳng có bằng cấp vẫn làm ăn, kiếm tiền bình thường đấy thôi!” Ngừng vài giây, cậu nói tiếp: “Đúng, con không thể sánh bằng bố. Con không có mẹ, không thông minh, cũng chẳng giỏi giang như bố, học không nổi trường của bọn Nhật Bản…”
Câu nói của con trai khiến Vương Cư An càng tức giận. “Chuyện này có liên quan gì đến mẹ mày?” Anh ta không muốn nhắc đến, rút tờ kê chi tiết từ túi quần, mở ra xem. “Bố hỏi mày, mày tới Đại học Nam Chiêm làm gì hả?”
Vương Tiễn cúi đầu lặng thinh.
Vương Cư An càng nghi ngờ, quyết làm tới cùng. Anh ta gọi điện cho Tô Mạt. “Con bé em họ của em học trường nào?”
Ở đầu kia, Tô Mạt bỗng bị hỏi một câu chẳng biết đâu mà lần, nhưng nghe giọng điệu hùng hổ của anh ta, cô đành đáp: “Chung Thanh? Nam Chiêm…”
Vương Cư An lập tức cúp điện thoại, chỉ vào mặt con trai. “Mẹ kiếp, mày vì một con bé mà bất chấp tất cả?”
“Không liên quan đến cô ấy!” Vương Tiễn vội lên tiếng.
Vương Cư An càng khẳng định, anh ta gật đầu. “Tốt lắm, mày không muốn ra nước ngoài, không muốn đi học, đúng không? Kể từ hôm nay, tao không cho phép mày bước ra khỏi cánh cửa kia nửa bước, nếu không, tao sẽ đánh gãy chân mày!”
Vương Cư An một mình ra ngoài ban công hút thuốc, trong lòng thầm nghĩ, con nha đầu thối tha bụng dạ thâm sâu quả nhiên biết cách quyến rũ người khác.
Ngẫm nghĩ một lúc, anh ta lại gọi điện, cất giọng lạnh lùng. “Em hãy sắp xếp thời gian, tôi muốn gặp họ hàng của em”.
2.
Tô Mạt nghĩ, người này đúng là kỳ lạ.
Vương Cư An nói: “Tôi không gặp con bé đó, chỉ muốn gặp bố mẹ nó, cùng ăn bữa cơm. Con trai tôi bây giờ bị nó làm điên đảo thần hồn, thời gian qua sống ở khách sạn của trường Nam Chiêm, có nhà không về, bỏ cả học hành. Tôi cũng mới phát hiện ra vụ này nhưng tình hình tương đối nghiêm trọng. Tôi nghĩ hai gia đình nên ngồi cùng nhau để thương lượng cách giải quyết”.
Tô Mạt nhận ra anh ta đang rất tức giận, dù không dám làm kinh động đến cậu mình nhưng hết cách, cô đành gọi điện cho Chung Thanh để hỏi rõ tình hình.
Chung Thanh nói: “Đúng rồi, cậu ta đến tìm em suốt”.
Tô Mạt lo lắng: “Hai đứa yêu nhau đấy à? Sao không nghe em nói gì cả?”
Chung Thanh nói: “Không phải yêu nhau, là cậu ta tình nguyện, em đã nói với cậu ta rồi”.
Tô Mạt hỏi: “Em nói thế nào?”
Chung Thanh hỏi lại: “Chị, nếu chị gặp một người đàn ông có điều kiện tương đối theo đuổi chị, chị sẽ lập tức từ chối hay quan sát một thời gian? Hơn nữa, tuổi của bọn em không coi là yêu sớm. Em không ghét cậu ta, không thể làm bạn bè hay sao?”
Tô Mạt chẳng biết trả lời thế nào, cuối cùng cô chỉ nói: “Bây giờ bố của Vương Tiễn muốn gặp bố mẹ em. Sức khỏe của bố em không tốt, em như vậy sẽ khiến ông lo lắng”.
Tô Mạt còn đang nghĩ xem có nên tham gia, đồng thời xử lý vụ này như thế nào thì Vương Cư An đã gọi điện cho em trai, hỏi số điện thoại và địa chỉ nơi ở của gia đình họ Chung.
Vương Cư An biết rõ người phụ nữ đó đối nhân xử thế dè dặt, thận trọng, lo lắng quá nhiều, chi bằng anh ta tự hành động, giải quyết sớm vụ này.
Anh ta hẹn bố mẹ Chung Thanh ăn tối tại một khách sạn. Đồ ăn đã sớm được chuẩn bị, người cũng đã có mặt nhưng Vương Cư An đến muộn.
Ông bà Chung không rõ xảy ra chuyện gì nên rất lo lắng, càng chờ đợi càng sốt ruột. Khi đối phương xuất hiện, ông bà không khỏi sợ hãi. May mà Vương Cư An tỏ ra hòa nhã. Anh ta kể sơ qua tình hình, yêu cầu đối phương tích cực phối hợp, hai bên giám sát con cái của mình.
Trước thái độ ngạo mạn và khinh miệt của dân nhà giàu, ông Chung rất tức giận, nhưng vì là người thật thà, con gái nhà mình lại có “tiền án” nên ông không thể ngẩng đầu, nhất thời không biết phản bác thế nào. Bà mợ tuy tinh khôn hơn ông chồng nhưng trước khí thế của Vương Cư An cũng chẳng dám ăn to nói lớn.
Vương Cư An thầm nghĩ, đối phó với hai người này, đúng là chuyện vặt. Đang “chuyện trò vui vẻ”, Chung Thanh đột nhiên đẩy cửa đi vào.
Nhìn thấy Vương Cư An, Chung Thanh bất giác ngẩn người nhưng lập tức lấy lại vẻ mặt trầm tĩnh. “Chú, chuyện con trai chú không thể gây áp lực cho nhà chúng tôi. Dù tôi và con trai chú có yêu nhau thật, tại sao tôi có


XtGem Forum catalog