Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.
tâm chuyển ý, cô có muốn quay đầu hay không?
Tô Mạt thở dài. Đã từ lâu cô chẳng nghĩ tới vấn đề này, bởi cô không có sức lực, không có thời gian, cũng chẳng có tâm trạng.
Rời khỏi bệnh viện, Tùng Dung hỏi Tô Mạt: "Cô cảm thấy con người Mạc Úy Thanh thế nào? Sinh con cho người ta, đổi lại được một căn hộ và một chiếc ô tô."
Tô Mạt nói: "Mục tiêu rất rõ ràng."
Tùng Dung liếc nhìn cô: "Tôi tưởng cô sẽ ngưỡng mộ con bé đó. Thật ra hai người có khá nhiều điểm tương đồng."
Tô Mạt không tỏ ra tức giận như trước kia: "Mạc Úy Thanh rất lợi hại. Bảo tôi sống như cô ấy, chắc tôi chịu thôi, mệt chết đi được ấy." Cô bổ sung một câu: "Kể cả làm điếm, tôi cũng muốn được lập miếu thờ."
Tùng Dung phì cười. Chị ta định lên tiếng, bất chợt thấy một người đi tới, chị ta lập tức chào hỏi: "Ông chủ Thượng, lâu rồi không gặp."
Thượng Thuần gật đầu với Tùng Dung rồi quay sang Tô Mạt.
Từ xa, hắn đã thấy gương mặt đầy ý cười chế giễu của người đàn bà này. Ý cười đó khiến gương mặt thanh tú đến mức nhạt nhẽo bỗng trở nên chói mắt trong giây lát. Khi đôi mắt dịu dàng của cô chạm vào mắt hắn, xương cốt của hắn như mềm đi. Ở giây tiếp theo, Thượng Thuần phát hiện cô rời mắt đi chỗ khác, né tránh hắn, một nửa xương cốt như lại bị ngọn lửa vô danh từ đáy lòng đốt cháy.
Tô Mạt không chào hỏi Thượng Thuần, coi như không nhìn thấy hắn.
Ánh mắt của Tùng Dung lướt qua Thượng Tuần và Tô Mạt mà không để lại một chút dấu vết. Đợi Thượng Thuần đi xa, chị ta mới lên tiếng: "Về vị trí còn trống, phòng nhân sự hỏi có cần tuyển người hay không. Lãnh đạo cũng rất quan tâm, vì vậy tôi đã trình danh sách hai người. Đáng lẽ có ba ứng cử viên, đáng tiếc một người không biết điều, đã bị sa thải...Tôi tiết lộ một chút với cô, để cô chuẩn bị trước tinh thần."
Tô Mạt hỏi lại với vẻ kinh ngạc: "Chị tiến cử tôi?"
Tùng Dung nhíu mày, nhìn Tô Mạt bằng ánh mắt thích thú: "Đúng, tôi đã tiến cử cô."
Tiến Triển
Ngày hôm sau, Tùng Dung đi làm, đúng lúc sếp tổng cũng có mặt ở công ty. Chị sắp xếp tài liệu về tình hình đơn đặt hàng và khách hàng thời gian gần đây, tất nhiên bao gồm cả khoản chi phí lớn trình lên sếp tổng.
Vương Cư An rất bận rộn, hiếm khi có mặt ở công ty điện tử An Thịnh. Phong cách làm việc của anh là cho cấp dưới thoải mái phát huy năng lực, chỉ yêu cầu bọn họ nộp báo cáo thành tích kinh doanh của mỗi giai đoạn, sau đó nắm phương hướng cơ bản của công ty.
Tùng Dung đã quen với cách làm của Vương Cư An từ lâu. Hai người đều có tác phong làm việc mạnh mẽ, nhanh gọn, phối hợp tương đối nhịp nhàng, đạt hiệu quả cao.
Lúc này, Tùng Dung đang ngồi bên cạnh bàn làm việc chờ đợi phê duyệt. Văn phòng vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng lật giở tài liệu. Người đàn ông trước mặt dường như có hứng thú với nội dung của bản báo cáo, hơi gật đầu: "Nhân viên tên Tào Nhược Thành không tồi." Ngừng một lát, anh hỏi Tùng Dung: "Phòng kinh doanh của chị có mấy người họ Tô?"
Buổi trưa, Tùng Dung lần lượt nói với Tô Mạt và Tào Nhược Thành vụ ông chủ Lý của Trung Thuận, nhân tiện nhắc đến việc thăng chức. Tào Nhược Thành thể hiện sự tự tin như thể đã nắm chắc phần thắng, Tô Mạt lập tức từ chối: "Thôi khỏi, tôi không làm được đâu."
Tùng Dung nhìn cô như nhìn một khúc gỗ: "Cô chỉ thỏa mãn với vị trí nhân viên quèn? Lẽ nào cô không có kế hoạch sự nghiệp lâu dài? Chí tiến thủ của cô biến đâu rồi? Người khác đẩy một bước thì cô đi một bước, không đẩy thì cô đứng im, có khi đẩy, cô cũng chẳng nhúc nhích. Vì vậy tôi mới nói cô giống hệt Mạc Úy Thanh, chỉ một lòng trông chờ đàn ông nuôi mình. Mạc Úy Thanh còn khá, đã vớ được người có tiền lại hào phóng. Còn cô thì sao? Đã lớn tuổi lại không có nhan sắc xuất chúng, còn vác theo con nhỏ, sau này cô định trông mong ai nuôi cô? Cô đúng là vừa nhát gan vừa lười biếng. Dù cô có chịu làm đĩ, cũng chưa chắc có đàn ông bằng lòng chơi cô."
Tô Mạt tức đến mức nghiến răng kèn kẹt. Một lúc sau, cô mới miễn cưỡng lên tiếng: "Dù là chiêu khích tướng thì câu nói của chị cũng rất khó nghe, vì vậy tôi sẽ không cảm ơn chị...Tôi có thể thử xem sao, coi như nể mặt chị."
Tùng Dung cười cười: "Ai cần cô cảm ơn. Cô đã bắt đầu từ nghề bán hàng thì phải rèn luyện lòng can đảm. Không có lòng can đảm, dù cô chuyển nghề khác, cả đời cũng chẳng làm nên trò trống gì. Hơn nữa dù chuyển ngành, mức lương có thể cao hơn ở đây không? Ở đây cô được trích 8% từ doanh số bán hàng. Nếu thăng chức, cô còn được trích thêm 2% của tập thể. Tôi đã lót sẵn đường cho cô rồi, thành hay không hoàn toàn dựa vào bản thân cô."
Điều kiện Tùng Dung đưa ra rất hấp dẫn, có thể giúp cô thanh toán hết khoản tiền trả góp nhà cửa trước thời hạn, bố mẹ cũng không cần băn khoăn về tiền sắm sửa nội thất. Hơn nữa, cô có thể sớm tích lũy một khoản tiền để về hẳn quê nhà, sau đó tìm công việc ổn định, không cần bận tâm tiền nhiều tiền ít, chỉ cần có thời gian ở bên con gái...Mặc dù không có kế hoạch sự nghiệp lâu dài, nhưng trong đầu óc Tô Mạt đã hình dung