Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.

. Không nằm ngoài dữ liệu, Chung Thanh nói tiếp: “Đây mới chỉ là một phần ba nội dung. Anh đã nhận trước một phần ba. Còn lại một phần ba cuối cùng, ngày mai tôi sẽ đưa cho anh. Tôi nói lời sẽ giữ lời”.
Thượng Thuần hất tay cô.
Chung Thanh xoa cổ tay rồi khoác tay Tô Mạt. “Chị, chúng ta đi thôi, đồ ăn ở đây chẳng ngon gì cả!”
Tô Mạt quay người nhìn Thượng Thuần. “Ông chủ Thượng, em họ tôi còn ít tuổi, có chuyện gì anh đừng để bụng…” Chưa nói hết câu, cô đã bị Chung Thanh kéo ra ngoài.
Vừa xuống cầu thang, Tô Mạt liền níu tay em gái. “Em to gan thật đấy, em không muốn sống à?”
Chung Thanh nói. “Chị, em bay chuyến bay sáng sớm ngày mai, em còn phải về chuẩn bị hành lý. Mấy ngày nay bố mẹ em cằn nhằn suốt, nói đi liền hai đứa. Chị ở gần hơn, khi nào rảnh hãy về thăm bố mẹ em”.
Tô Mạt vẫn không quên chuyện trước đó. “Loại người này muốn tránh còn không kịp, em…”
Chung Thanh cắt ngang: “Em không sao đâu, chỉ cần trong lòng chị thoải mái là được. Chị đừng nghĩ ngợi nhiều, nghĩ nhiều quá sẽ mất vui.” Cô nhìn chị họ bằng ánh mắt nghiêm túc. “Chị, em hết nợ chị rồi đấy nhé!”
Tô Mạt lo lắng, cả đêm ngủ không yên giấc, buổi sáng định đi tiễn em gái nhưng lại dậy muộn.
Tại sân bay quốc tế Nam Chiêm, Chung Thanh làm xong thủ tục, thời gian vẫn còn sớm, cô đi vào quán KFC, tìm một chỗ rồi ngồi xuống. Cô vừa ăn khoai tây chiên vừa nghịch máy tính bảng. Một lúc sau, Chung Thanh lại mở laptop. Cô mới đổi hết điện thoại và máy tính sang nhãn hiệu Apple.
Chung Thanh đăng nhập vào tài khoản Weibo, bắt đầu đăng hết tấm ảnh này đến tấm ảnh khác. Không bao lâu sau có người chia sẻ, có người bình luận: “Tôi cũng thấy nội dung mà bạn đăng tải ở một trang web khác”.
Chung Thanh đáp: “Không thể nào, cho tôi đường dẫn”.
Người đó cho địa chỉ trang web, Chung Thanh mở ra xem. Cô cười ha ha. Trang web đó cũng có người vừa đăng tải tin tức không lâu, nội dung vẫn chưa đầy đủ. Chung Thanh nổi hứng liền đăng tiếp vào nội dung của người đó. Cô vừa đọ tốc độ với đối phương vừa chén khoai tây chiên ngon lành…
Xong xuôi, Chung Thanh lên máy bay. Cô ngồi ở khoang hạng nhất, không cần xếp hàng. Cùng khoang có người đàn ông nhìn thấy bộ dạng nữ sinh của Chung Thanh, có ý bắt chuyện với cô. Biết trong lòng anh ta nghĩ gì, Chung Thanh mỉm cười. “Tôi thi đỗ vào trường đại học ở bên đó, bố mẹ tôi tặng vé máy bay. Còn chưa rời khỏi Trung Quốc, tôi đã bắt đầu nhớ nhà rồi”.
Người đàn ông nói: “Cô gái nhỏ, cô rất xuất sắc, lại có một gia đình hạnh phúc. Đây là điều kiện để dẫn đến thành công”.
Chung Thanh cười cười. Nhân lúc máy bay chưa cất cánh, cô gửi một tin nhắn cho Tô Mạt.
“Cuộc đời chị là trách nhiệm và ẩn nhẫn, còn cuộc đời của em là kích thích và mạo hiểm. Cả kiếp này, chị luôn phải đấu tranh với tính cách của mình, còn em đấu tranh vì dục vọng.”






Tìm Lại
Tô Mạt dõi mắt ngắm nhìn thành phố vẫn còn xa lạ đối với cô. Ngoài cửa sổ, sắc trời u ám, lại sắp mưa.
Cô cầm di động, suy tư hồi lâu. Cô không trả lời tin nhắn, chỉ thở dài, thầm nghĩ, ai mà không có dục vọng? Ai mà không muốn sự kích thích? Em cho rằng thỏa mãn dục vọng là một sự liều mạng nhưng chị cảm thấy đó là thỏa hiệp với bản thân.
Mấy ngày nay cô đều lưỡng lự, nhắc nhở bản thân nên đi thăm Vương Á Nam trước khi lên đường, nhưng ngày qua ngày, cô vẫn không có dũng khí.
Tô Mạt ngẫm nghĩ, chiều nay mình sẽ đi thăm bà ấy, hay là buổi tối?
“Em hỏi anh trong điện thoại, anh nói món này còn gì?” Tùng Dung phản bác.
Lão Triệu lẩm bẩm, “Anh nói món này sao? Anh chẳng nhớ gì cả”.
Tô Mạt khuyên can, “Món nào mà chẳng như nhau”.
Lão Triệu nói: “Món canh này hơi béo. Anh bảo em gọi canh măng khô…” Anh ta đang nói thì dừng lại.
Tô Mạt cúi đầu, lặng lẽ ăn.
Tùng Dung tỏ ra bực dọc: “Đàn ông các anh cũng thật là… có lúc nói xong lại quên ngay, lúc thì thế này lúc thì thế nọ, chẳng biết là thật hay giả. Những lúc nói cho người ngoài nghe, không biết có phải các anh đang diễn trò không? Sao không dứt khoát một chút, để người ta còn biết đường…”
Lão Triệu “chậc” một tiếng. “Em nói ít thôi!”
Tô Mạt thấp thỏm không yên. Cửa phòng đột nhiên mở ra, người đi vào quả nhiên là Vương Cư An.
Tùng Dung lập tức im lặng. Lão Triệu tươi cười chào hỏi.
Vương Cư An gật đầu với bọn họ, liếc nhìn Tô Mạt. Anh hơi do dự, cuối cùng ngồi xuống phía lão Triệu, cách một chiếc ghế, vừa khéo đối diện với Tô Mạt.
Ngoại Triệu Tường Khánh, ba người còn lại rất kiệm lời. Tô Mạt cúi đầu gắp thức ăn. Tùng Dung cũng chỉ tập trung ăn uống. Lão Triệu chợt kéo tay áo chị ta. “Em phải về sớm đón con, đúng không?”
Tùng Dung mặc kệ, tiếp tục nhấm nháp đồ ăn. Nhân lúc lão Triệu ba hoa với Vương Cư An, chị ghé sát tai Tô Mạt, nói nhỏ: “Cô đừng trách tôi, tôi cũng chẳng có cách nào khác. Ông xã tôi còn phải đi theo người ta làm ăn. Cô cũng nên cho ông xã cô chút thể diện. Làm vậy tốt cho tất cả mọi người”. Nói xong, chị ta chẳng chào hỏi, lập tức đứng dậy, đi ra ngoài. Lão Tri