Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.
ều cảm thấy khó tin. Bọn họ bỗng có cảm giác hai người này, một người chủ động quyến rũ, người kia tự nguyện bị quyến rũ thì đúng hơn.
Rõ ràng anh không biết sự thật, còn nghe lời đồn bậy. Tuy Vương tiên sinh đã từ chức nhưng từng là nhân viên của anh ấy, tôi không thể làm trái với lương tâm. Chắc mọi người đều biết thành tích của anh ấy đạt được trong thời gian nhậm chức. Anh ấy có năng lực xuất chúng, vừa quyết đoán vừa sáng suốt, hơn nữa còn là nhân tài…”
Mọi người đều cảm thấy buồn cười nhưng bắt gặp vẻ mặt dịu dàng, cách nói năng gãy gọn đâu ra đấy của Tô Mạt, tất cả nhất thời yên lặng.
“… Phụ nữ thích anh ấy cũng chẳng phải chuyện gì kỳ lạ… Thực tế, có quá nhiều người theo đuổi anh ấy… Anh cũng biết đấy, phụ nữ hay giở mấy chiêu thu hút sự chú ý của người khác, một khi ghen tuông là đánh mất lý trí, vụ báo cảnh sát cũng có.” Sống mũi cay cay nhưng cô cố kìm nén. “Là tôi không tốt, cố tình gây sự. Lúc đó, phía cảnh sát cũng đã tìm hiểu tình hình và không xử lý vụ này”.
Tay phóng viên kinh ngạc nhìn Tô Mạt. “Tôi không hiểu ý cô?Tôi… nội dung cuộc phỏng vấn không phải như vậy…”
“Tôi còn có ý gì chứ?” Tô Mạt miễn cưỡng cắt ngang. “Vụ thành viên hội đồng quản trị độc lập không liên quan đến anh ấy. là tôi giở mọi thủ đoạn. Là tôi… tôi… một lòng tình nguyện, tôi ái mộ anh ấy”.
Mọi người há hốc miệng, sau đó là tiếng cười nói xôn xao. Bầu không khí trở nên ồn ào, náo nhiệt trong giây lát.
Dẫu sao Tô Mạt cũng còn trẻ, dù mặt dày đến mấy cũng không thể chịu đựng cảnh bị mổ xẻ trước đám đông. Cô đỏ mặt tía tai, biết tất cả mọi người đang nhìn mình nên không dám ngẩng đầu. Lúc này, cô chỉ hận không thể đào hố chôn thân, trong lòng vô cùng xấu hổ và đau đớn. Cuối cùng, cô cất giọng run run: “Đề cập đến chuyện này, quả thực lãng phí thời gian của các vị. Tôi rất xin lỗi! Tôi… tôi đã nộp đơn xin từ chức. Tôi sẽ… sẽ rời bỏ chức vụ thành viên hội đồng quản trị độc lập, rời khỏi An Thịnh.” Ngừng vài giây, cô hạ giọng: “… cũng rời khỏi Nam Chiêm”.
5.
Tay nhà báo không phục, định tiếp tục lên tiếng nhưng Vương Cư An đã đứng chắn trước Tô Mạt, nói: “Nếu hôm nay giá cổ phiếu của An Thịnh rớt xuống mức sàn, vị tiên sinh, cổ phiếu trong tay anh còn đáng giá bao nhiêu? Anh sẽ tiếp tục giữ lại hay bán tháo? Giá bán ra bây giờ và giá lý tưởng trong lòng anh cách biệt bao nhiêu? Bản đề án tiếp theo liệu có giúp cho việc kinh doanh của công ty hay không? Một số tin đồn không xác thực nào đó liệu có ảnh hưởng đến giá trị cổ phiếu, dẫn đến nguồn tài sản bị tổn thất nghiêm trọng không?”
Vương Cư An nhấn mạnh, giọng điệu tỏ ra khinh thường và phẫn nộ: “Đây mới là vấn đề các vị nên quan tâm chứ không phải ở đây nói chuyện con và con kê, ức hiếp một người phụ nữ, hoặc quan tâm đến “tính phúc(*)” của nửa thân dưới của Vương Cư An tôi…” Anh nắm tay Tô Mạt, “Và hạnh phúc nửa đời sau của tôi”.
(*) “Tính phúc” có nghĩa sex, đồng âm với từ “hạnh phúc”.
Bàn tay cô run run, đầu ngón tay lạnh giá. Vào thời khắc này, cô giống một lữ khách đang mệt mỏi đang lê bước trong mưa gió đột nhiên được dẫn vào một nơi khô ráo, ấm áp.
Vương Cư An quan sát Tô Mạt, như muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng chỉ lên tiếng: “Đi theo tôi!”
Tô Mạt để mặc anh dắt tay đi ra ngoài. Có người giơ máy ảnh. Tuy cô cố gắng trấn tĩnh nhưng vẫn bất giác giơ tay che mặt, bước đi càng trở nên gấp gáp.
Vương Cư An quay đầu, gần như ôm cô vào lòng. Anh giơ tay che mặt cô, nghiêm giọng. “Đừng chụp ảnh!”
Một thanh niên không nghe lời, lén lút điều chỉnh di động.
Vương Cư An tức giận, chỉ vào mặt người đó. “Cậu kia… đừng chụp nữa!”
Tiếng nói của anh như phát ra từ lồng ngực, đập thẳng vào màng nhĩ, Tô Mạt càng cúi thấp đầu theo phản xạ, một bên mặt vùi vào ngực anh. Vương Cư An siết chặt vòng tay khiến cô càng cảm nhận được rõ ràng cơ bắp rắn chắc và nhịp tim của anh. Cô đột nhiên nảy sinh tâm lý bất chấp tất cả.
Anh chàng kia không có phản ứng.
Vương Cư An liền giơ tay đoạt lấy di động của anh ta, ném thẳng ra ngoài cửa sổ. Phòng hội nghị ở tầng mười lăm, rơi xuống đất cũng không nghe thấy tiếng động. Đối phương nhảy dựng lên định nói lớn nhưng bộ dạng hung dữ của Vương Cư An đã dọa anh ta sợ chết khiếp. Anh ta nhất thời ấp úng. Những người khác đều giấu điện thoại hoặc máy ảnh trong tay.
Vương Cư An và Tô Mạt đi vào thang máy. Nước mắt chảy dài trên gò má, cô muốn giật tay khỏi tay anh nhưng anh nhất định không buông lỏng. Anh giơ tay định lau nước mắt cho cô, lại bị cô gạt ra. Cuối cùng, anh cúi đầu, trừng mắt với cô như với kẻ thù.
Thang máy xuống tầng một, có mấy người đi vào. Tô Mạt miễn cưỡng lau nước mắt, đứng sau lưng Vương Cư An. Hai người không liếc ngang liếc dọc nhưng hai bàn tay vẫn giằng co ở bên dưới.
Đến bãi đỗ xe, Vương Cư An kéo Tô Mạt đi đến ô tô của anh. Tô Mạt không thể kháng cự, lẩm bẩm. “Tôi có xe…”
Anh không nể nang, nói thẳng: “Đó là xe của An Thịnh”.
Tô Mạt bất giác ngẩn người. Hôm qua cô vẫn có mọi thứ trong tay, hôm nay đã cùng đường mạt lộ, càng nghĩ càng bức bối. Cô giống như