Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341772

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1772 lượt.

đang trong cơn ác mộng. Trong giấc mộng có rất nhiều người theo dõi màn biểu diễn khoa trương nực cười của cô, sau đó họ còn nhận xét cô bị ma làm hay vô liêm sỉ.
Nước mắt giàn giụa, Tô Mạt không có cách nào kiềm chế.
Vương Cư An lại kéo cô lên xe. Bị cô đẩy người, anh tỏ ra bực tức: “Tên nhà báo nói lưu hồ sơ mà em cũng tin. Đấy là hắn muốn gài bẫy em, em không nhận ra hay sao?”
Nhìn thấy sắc mặt u ám của anh, Tô Mạt càng cảm thấy không đáng. Cô nghĩ bụng, dù chẳng ai biết tương lai thế nào, bây giờ chỉ cần anh ấy cho mình một cái ôm an ủi là đủ, vậy mà phản ứng của anh giống như cô thiếu nợ anh. Tô Mạt không kìm được cơn nghẹn ngào: “Đúng, là tôi ngốc nghếch, ai cần biết anh có bị lưu hồ sơ hay không? Với hoàn cảnh của đáy bùn. Tôi nên chờ anh nhận tội, khiến tất cả mọi người đều biết tôi có quan hệ không rõ ràng với tên tội phạm cưỡng dâm, dây dưa hết lần này đến lần khác…” Cô như khóc không thành tiếng. “Sau đó để bọn họ mắng tôi đê tiện, nói tôi là…”
“Câm miệng!” Vương Cư An đột nhiên cất cao giọng.
Tô Mạt trừng mắt nhìn anh, mắt ngấn nước.
Vương Cư An im lặng một lúc mới lên tiếng. “Là tôi không muốn thấy em khó xử”.
Tô Mạt nhất thời trầm mặc. Cô cúi đầu, nước mắt rơi xuống. “Sau này đường ai nấy đi, tôi sẽ không khó xử nữa”. Cô quay người bỏ đi. Nghe thấy tiếng bước chân anh đuổi theo, cô nói: “Anh đừng đi theo tôi. Tôi… Nhìn thấy anh là tôi thấy buồn nôn”.
Đằng sau quả nhiên không có tiếng động.
Tô Mạt lên xe, nổ máy, nhấn ga một cách máy móc. Chợt nghĩ đến điều gì đó, cô hạ cửa kính, nói. “Nếu muốn cảm ơn tôi, anh đừng quá tuyệt tình với An Thịnh. Anh hãy chừa một con đường cho mẹ góa con côi người ta. Xét cho cùng… là tôi phụ lòng bà ấy”.
Tô Mạt đánh tay lái, ô tô chạy qua Vương Cư An. Đi một đoạn, cô nhìn vào gương chiếu hậu. Anh vẫn đứng ở đó, cô không còn thấy rõ vẻ mặt của anh, chỉ biết anh vẫn nhìn chằm chằm về hướng này.
Tô Mạt về nhà sắp xếp đồ đạc. cô gửi một số đồ đạc về quê qua đường bưu điện, những đồ có giá trị cô mang theo bên mình, những đồ vật cồng kềnh còn tốt, cô cho cậu mợ, đồ không tốt thì đem bán…
Ngôi nhà càng trống trải, trong lòng Tô Mạt ngày càng mờ mịt. Tuy bây gờ tài khoản của cô còn mấy trăm ngàn nhưng chưa tìm được công việc mới, quay về không biết giải thích với bố mẹ thế nào. Cô thấy sốt ruột, lên mạng tìm kiếm thông tin tuyển dụng. Cô gửi bản lý lịch, chẳng bao lâu sau nhận được hồi âm của công ty “săn đầu người”. Đối phương tỏ ra nhiệt tình nhưng mức lương thấp hơn trước nhiều.
Tô Mạt đang ngồi trên giường suy tư, chuông cửa đột nhiên vang lên. Cô giật mình, rón rén đi tới nhòm qua lỗ “mắt mèo”. Nhìn thấy Tùng Dung đứng bên ngoài, cô thở dài, nghĩ mình sắp rời khỏi nơi này, không thể cứ trốn tránh như vậy, hơn nữa, đó còn là người bạn khá thân thiết.
Cô mở cửa để Tùng Dung vào nhà. Tùng Dung xách một túi lớn, để xuống đất. Vẻ mặt chị ta vẫn bình thường. “Đây là đặc sản Nam Chiêm mà tôi và lão Triệu mua. Cô hãy cầm về cho ông bà và con gái thưởng thức”.
Tô Mạt nói: “Chị mua làm gì? Va li của tôi đầy cả rồi”.
Tùng Dung đi một vòng quanh nhà. “Cả căn hộ chưa gì đã dọn dẹp sạch sẽ, cô hành động nhanh như tên lửa ấy”. Chị ta cười cười, liếc nhìn Tô Mạt. “Em gái à, em thật sự khiến chúng tôi bị sốc nặng”.
Biết không thể né tránh, Tô Mạt tự giễu. “Già rồi còn giở thói ngông cuồng của tuổi trẻ”.
“Ái chà!” Tùng Dung cười. “Bây giờ đến lão Triệu cũng khen cô hết lời, nói cô nghĩa khí, còn bảo lấy vợ nên lấy người như cô”.
Tô Mạt rót trà cho chị ta, đánh trống lảng: “Sau này anh chị có dự định gì? Có chuyển việc không?”
Tùng Dung đáp: “Triệu Tường Khánh muốn đi theo lão Vương. Anh ta nói bản thân không có chủ soái, chỉ có một số tướng tài, cần tìm một lãnh đạo giỏi mới có thể phát huy”. Chị ta uống một ngụm nước. “Cũng may Vương Cư An bằng lòng dẫn theo anh ta.
Nghe đến tên người đàn ông đó, Tô Mạt không muốn nói nữa.
Tùng Dung thở dài. “Việc gì cô phải làm vậy?”
Tô Mạt cúi đầu gấp quần áo. “Không thì làm thế nào? Con trai không còn nữa, công ty cũng rơi vào tay người khác, tôi không thể để anh ấy ngồi tù”.
Tùng Dung nhẹ nhàng ôm vai cô, lại thở dài: “Vì biết rõ ngọn nguồn nên tôi càng xót xa cho cô. Nếu cô ở lại, nhất định sếp sẽ không bạc đãi cô”.
Tô Mạt lắc đầu, im lặng.
Tùng Dung tỏ ra nghiêm chỉnh. “Cô dùng đạo đức để trói chặt sếp, sếp dùng tiền bạc để ràng buộc cô. Cả hai cùng thắng. cô nghĩ ngợi nhiều như vậy làm gì?”
Tô Mạt cảm thấy buồn cười, nói nhỏ. “Sự việc trước kia là một khúc mắt, tôi có thể lừa dối người khác nhưng không thể lừa dối bản thân”.
Tùng Dung thở dài. “Cô đúng là ngốc nghếch!”
Tô Mạt hỏi. “Chị nhìn trúng lão Triệu ở điểm nào?”
“Nói chuyện hợp, tính cách tốt hơn tôi một chút, kiếm tiền nhiều hơn tôi một chút, không vướng bận gia đình. Dù hơi béo tôi cũng không chê…” Tùng Dung nói thẳng.
“Được như vậy tốt quá còn gì!” Tô Mạt nói.
Tùng Dung xua tay. “Không tốt, bây giờ là tôi dắt mũi anh ta. Nếu anh ta có điều kiện tốt hơn, tôi chịu thiệt ở nững chuyện khác